Tấm Cám – Ngoại truyện 2 [Đồng nhân/Nữ phụ văn]

[ Fiction ] Khi Cám có não hay yêu thương đong đầy bi kịch

Phần II:

1.

Lần đầu tiên ta gặp Tấm là khi nàng đánh rơi giày xuống sông. Nhìn sắc đẹp của nàng ta đã mê mẩn gần như ngay lập tức, nếu như ta không nhìn thấy một bóng dáng khác. Nhỏ nhắn, lọt thỏm trong đám đông, âm thầm dõi theo Tấm. Là dõi theo Tấm chứ không phải truy tìm ánh nhìn của ta như tất cả những người khác, kể cả Tấm.

Và từ lúc đấy, ta quyết định tim ta có môt mối tình bí mật.

Ta thích Tấm công khai, cưng chiều và yêu quý nàng như món bảo vật xinh đẹp. Nàng quả thật rất xinh đẹp duyên dáng. Đến mức hoàn mĩ. Ta hài lòng khi có nàng trong tay. Hài lòng thực thụ. Không phải kẻ nào cũng có được một báu vật như thế, nhưng ta thì có. Và ta yêu chiều Tấm tột cùng.

Nhưng, khi đêm đến, ta bị ám ảnh bởi ánh mắt mờ đục của một gương mặt mờ nhạt. Phải, gương mặt đó không xinh đẹp xuất chúng, làm điên đảo chúng sinh, nhưng lại khuấy động lòng ta mạnh mẽ. Đó là một nét đẹp khác, nhỏ nhắn, lọt thỏm trong tay ta. Ta đã bao lần tưởng tượng người ta yêu đương là người con gái nhỏ nhắn ấy. Phải, ta sẽ ủ nàng trong vòng tay, yêu đương nàng bằng mọi sự cẩn trọng, vì nàng quá bé nhỏ, dễ luồn lách khỏi ta và chạy mất lắm.

Ta cũng từng nghĩ đến việc sẽ làm gì nàng, và những lần tưởng tượng Tấm là nàng, ta đều khiến bản thân minh trở nên hết sức sung mãn.

Và rồi, ta bị tiếm ngôi. Bởi người em trai của ta. Người em trai song sinh.

Thật lạ kì, khi lén lút nhốt ta vào hầm tối, hắn lại sai Tấm về nhà để làm giỗ. Và những ngày sau đó, người vào hầu hạ hắn là Cám.

Phải, là nàng, người con gái nhỏ nhắn trong mơ của ta.

Ta đã phát điên khi biết Cám thất thân bởi hắn, cũng đã thề rằng sẽ làm mối hận thù này được giải quyết gọn ghẽ. Ta sẽ giết hắn, kẻ dám cuớp người con gái ta yêu thương nhất.

2.

Thật tình cờ ta gặp nàng. Nàng mỗi lúc càng trở nên nhỏ bé, rồi lẫn trong nét ngẩn ngơ là cả một nỗi hoang mang ám ảnh. Ta đọc được sự sợ hãi của nàng khi nàng giáp mặt ta. Là hắn làm nàng đau? Là hắn đã hành hạ nàng? Ta căm phẫn nhưng cố xoa dịu sự giận dữ đó bằng những cử chỉ xa lạ. Phải, người đứng trước mặt ta là người ta yêu. Sâu thẳm trong lòng ta ta biết, ta yêu nàng.

Và nàng yêu ta, ta dám chắc điều đấy.

Nàng là người con gái ngu ngốc. Ta biết tội ác của nàng dồn lên Tấm, nhưng trong thâm ta thỏa mãn khi nghĩ rằng đó là nàng làm vì ghen tức. Nàng ghen với Tấm vì Tấm có ta. Ta đã thỏa mãn tột cùng khi nghĩ đến nguyên nhân ấy. Vậy tức là nàng có yêu ta?

Rồi ta bất chợt nhận ra, quãng thời gian nàng giết Tấm, là quãng thời gian nàng ở bên hắn, không phải bên ta. Điều đấy khiến cuộc đời tù đày của ta trở nên bi thương. Thật điên rồ!

Rồi ta khẳng định một lần nữa: nàng căm ghét hắn. Bởi này đã sợ hãi và bỏ chạy khi nhìn thấy ta.

Một phần nào dó trong ta nhếch mép lên, cười hả hê.

Ta nhận ra nàng đẹp hơn, cũng nhận ra thực chất nàng rất e dè và nhút nhát. Nàng im lặng và chỉ trả lời khi có người hỏi, đến sau này ta mới biết tất cả đều là thói quen. Một thói quen tự giấu bản thân đi, để có thể làm cả mẹ nàng và cả Tấm hài lòng.

3.

Nàng tìm cách thả ta ra. Nàng không nói nhưng ta biết nàng đã làm gì để trộm được chìa khóa ấy. Nàng lại lên giường cùng hắn. Ta hình dung sự run rẩy của nàng khi tình nguyện đứng trước mặt hắn. Ta cũng tưởng tượng ra gương mặt hắn khi nhìn nàng, bất thần nắm chặt tay lại, móng tay hằn vào lòng bàn tay, ứa máu.

Khi nàng xuất hiện trước mặt ta, tươi cười đưa ra chiếc chìa khóa, ta gần như muốn bóp chết nàng lúc ấy. Nhưng ta kìm lại, bình tĩnh nhận lấy chìa khóa. Khi ta mở cửa tù ra, ta nhìn nàng thầm dò hỏi.

“Ta luôn thắc mắc, ngoài kia luôn có binh lính, lần nàng vào đây gặp ta là tình cờ chạy thẳng vào lúc bọn chúng có việc, vậy những lần khác thì sao?”

“Ta tìm thấy đằng sau có một con đường mòn đi xuống lòng đất dẫn thẳng về hoàng cung.”

Nàng không cung kính với ta, cũng không mặn mà trả lời, tất cả các câu ta hỏi nàng đều tìm cách trả lời ngắn gọn nhất.

Khi ta hỏi nàng muốn thưởng gì khi ta giành lại giang sơn, nàng lại cố tình nửa đùa nửa thật nói muốn cái vị hoàng hậu.

Khi ta nhìn nàng đầy thâm ý, ta chỉ muốn nàng khẳng định câu nói ấy, khẳng định thật tâm nàng muốn làm vợ ta, nàng lại lảng đi coi nó như một lời nói đùa.

Ta phát điên mất!

Những ngày sau đó ta có nàng. Ta có được trái tim nàng nhưng không thể chạm vào nàng. Nàng cứ ở cõi xa xăm, bình tĩnh chờ đợi. Chờ đợi gì ta không rõ, nhưng đôi khi nàng biến mất.

Ta suýt nữa bỏ tất cả kế hoạch của ta để đi tìm nàng. Ta suýt nữa một mình xông thẳng đến hoàng cung và túm cổ kẻ đã cướp nàng khỏi tay ta.

Nhưng ta đều không làm thế, rồi ngày hôm sau, nàng trở về, ta mới mỉm cười an lòng.

4.

“Bệ hạ, ta đã giết Tấm.”

Câu nói đấy là câu nói ta không bao giờ quên. Nàng vẫn ăn mặc thật giản dị, bình tâm uống trà. Cái cách nàng kể chuyện về cái chết của Tấm không mảy may khiến ta xúc động. Ta chỉ nhìn gương mặt của nàng trong ánh nến bập bùng ấy, muốn ghì lấy nàng và bắt nàng im lặng.

Nhưng nàng cứ kể, kể trơn chu câu chuyện của nàng, về một khát vọng ta cho là hèn kém. Tại sao trong câu chuyện đó không có ta? Tại sao cả câu chuyện, mọi nguyên nhân nàng giết một kiếp của Tấm đều có hình bóng hắn? Tại sao là vì sự ghê tởm hắn mà giết Tấm chứ không phải vì nỗi lo ta sẽ yêu Tấm mà giết?

Tại sao?

Ta đã định hét vào mặt nàng như thế. Nhưng sau đó, ta đã để nàng đi, không kịp giữ nàng lại. Đó là một đêm mà trong lòng ta chỉ có sự hỗn loạn.

Nàng không phải mĩ nhân, một con đàn bà tầm thường hèn nhát, vậy tại sao lại có khả năng dày vò cùng lúc cả ta, hắn và Tấm?

Và hơn nữa, tại sao nàng có thể chờ đợi cái chết đến với mình?

Nàng bình tâm đến thế nào chứ?

Có lẽ đơn thuần ta bị ám ảnh về những gì nàng làm. Nàng không xứng đáng trở thành người ta yêu thương. Không xứng.

Nàng có một thói quen mà mãi đến khi nàng ra đi ta mới nhận ra, đó là luôn ngủ rất muộn sau khi ta di ngủ. trước khi đi, nàng luôn hãm trà để trong phòng ta. Suốt những ngày tháng ta ở cạnh nàng ta mới nhận ra điều đó.

Tiếc là…

5.

Ngày Tấm trở về. Nàng đột nhiên vui vẻ lạ lùng, như một con chim líu lo quanh Tấm. Ta đã định bảo vệ nàng khỏi cái chết, nhưng nàng lại khăng khăng đòi được giết. Ta hiểu rõ điều đấy khi nàng quấn quýt với Tấm, còn Tấm, không khoan nhượng ngày một hành hạ nàng như những gì mẹ con nàng đã từng hành hạ Tấm.

Đột nhiên ta nhận ra, ta không yêu Tấm vì cái gì cả, vì nàng chẳng có gì ngoài vẻ đẹp động lòng và sự ngoan ngoãn giả tạo cho những nỗi căm ghét và oán hờn khôn nguôi. Tấm là hình mẫu của cái thiện, và nàng lại đang tâm đi giết chính hình mẫu đấy.

Đêm trước ngày nàng chết, nàng tìm gặp ta. Thật lạ lùng, lại có thể ung dung đến mức ấy. Nhưng ta biết, nàng vẫn âm thầm run rẩy trong giọng nói bình lặng kia.

“Ta yêu chàng.”

Ta cười, mãn nguyện.

“Ta yêu chàng.”

Đó là tất cả những gì ta đòi hỏi ở nàng. Không trông mong việc nàng sẽ ở bên ta vì ta sẽ ruồng bỏ nàng vì nàng không còn là con gái nữa. có lẽ đó là cái giá cho cả ta và cả nàng.

Nàng, lần đầu tiên ta thấy nàng xinh đẹp. Thật sự xinh đẹp, bấy lâu nay, thứ gì đã làm nàng trở nên ngu xuẩn đến thế.

“Bệ hạ, ngu và ngoan có phải là có tội không nhỉ?”

“Với nàng thì là có.”

“Vậy tội của ta thì đáng bị gì?”

“Ta không biết, nàng có thể sẽ… chết chăng.”

“Cũng phải… ta sẽ chết.”

Đó là lần đầu tiên nàng trở nên thành thực với cảm xúc của mình. Bấy lâu nay, nàng chỉ nhất nhất làm theo lời mẹ, kể cả có phạm tội sát nhân.

Muôn đời đuổi theo hình bóng Tấm, có lẽ nàng không biết ta đã yêu nàng mức nào. Nàng sẽ không biết đâu.

6.

Ta đã những mong cái chết của nàng thật thanh thản. Không thể tin Tấm có thể nhẫn tâm hành hạ kẻ đã chết như vậy. Tấm lại nói rằng sáu lần nàng chết đi sống lại đều do một tay Cám làm. Ta nhìn Tấm, thở dài và hỏi “vậy vì sao nàng không trở thành người luôn? Cám chưa bao giờ giết nàng khi nàng là người cả, loài người có thể tự do đốn cây, đốt củi giết chim, nàng muốn đổ lỗi cho ai?”

Và ta luôn tự hỏi, liệu ta có thể sống với người đàn bà nhẫn tâm ấy không? Cuối cùng câu trả lời là có thể. Vì xét cho cùng ta cũng rất nhẫn tâm, trước khi Cám chết, ta đã không thể cho nàng hai chữ “Hạnh phúc.”

Ta cũng chưa từng nói ta yêu nàng.

Một tháng sau ngày nàng chết, ta mới có thể đến thăm một ngôi mộ giả ta làm tặng nàng. Đó là lần đầu tiên trong đời ta khóc.

“Ta yêu nàng.”

Advertisements

One thought on “Tấm Cám – Ngoại truyện 2 [Đồng nhân/Nữ phụ văn]

  1. Pingback: Tấm Cám – Ngoại truyện [Đồng nhân/Nữ phụ văn] – Hắc Lão yêu nhân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s