[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 25

Ngày hôm sau vẫn đến, chẳng có gì thay đổi so với ngày hôm trước. chỉ có điều hôm nay là ngày buồn đối với chúng tôi. Giống như ngày này cách đây một năm.

Không phải chương nào cũng ngập tràn niềm vui. Vẫn có chương buồn. phần lớn những chương buồn đều dính dáng đến cảnh chia tay. Tôi chưa từng nghe câu chuyện nào có hội ngộ mà không có chia ly.

Mưa giăng như sương mù, lặng lẽ trút xuống mặt đất. bầu trời nhuộm màu sữa trắng. bầu trời trông nông choèn, chẳng có chút chiều sâu .

Chúng tôi đi bộ vào rừng, tay cầm ô. Đã xuất hiện các vũng nước nhỏ. Yuji lần lượt nhảy qua từng vũng.

Xưởng rượu ở của rừng vẫn phát ra tiếng rên “gừ, gư, ga”. Chúng tôi tiến vào lối mòn đầy lá rụng ẩm ướt. trên cao, tán lá sồi và bồ đề thẫm nước mưa vươn ra che khuất cả bầu trời. Bên lề đường, cây me đất trổ hoa vàng li ti. Ánh nắng rọi thứ ánh sáng nhờ nhờ, ẩm ướt vào những giọt sương đọng trên đám rễ thông chồi lên khỏi mặt đất.

Mưa không rơi được đến chỗ chúng tôi vì vướng lá cây. Tôi cất ô, nắm tay Mio và Yuji bước đi.

“Em muốn xem lại hoa ngọc trâm”, Mio nói.

“Sắp đến nơi rồi. ngay phía trước thôi”.

Nhưng khi chúng tôi đến nơi thì không thấy hoa ở đó nữa. Chỉ còn những chiếc lá to, tuyệt đẹp đang đung đưa dưới mưa.

“Hình như hết mùa rồi”.

“Vâng, hình như vậy”.

Chúng tôi đi bộ ra đến tận bìa rừng. đường hơi dốc. Đi hết dôc cũng là hết cánh rừng.

Mio đi chậm lại để ngắm Yuji.

“Gì thế mẹ?”

Thằng bé hỏi khi nhận ra ánh mắt mẹ đang nhìn mình.

“Mẹ…”

“Dạ?”

Tuy nhiên, Mio không nói gì thêm nữa.

“Gì ạ?”

Yuji ngẩng đầu lên nhìn mẹ, nét mặt có vẻ phân vân không biết nên mừng hay lo.

“Mẹ…”

Mãi Mio mới nói được tiếp.

“Mẹ sắp phải tạm biệt con rồi”.

Mặt Yuji biến sắc. Đôi môi khép hờ của thằng bé khẽ rưng rưng. Thằng bé nhìn mẹ một lúc lâu.

“Sắp là bao giờ ạ?” Yuji hỏi, mắt vẫn nhìn xuống nền đất ẩm ướt.

Mio lắc đầu.

“Mẹ cũng không biết nữa”.

“Mẹ là người quyết định cơ mà? Mẹ nhớ ra rồi phải không?”

“Mẹ chưa nhớ ra đâu. Bố kể lại cho mẹ thôi”.

Yuji làu bàu, mặt vẫn cứ cuối gằm xuống.

“Tại mẹ bảo bố kể”.

“Thế hả?”

“Ừ”.

Đến đó thì cả hai cùng im lặng.

Hai mẹ con nắm tay nhau, thong thả đi tiếp. Tôi thấy hai mẹ con giống như hai mẹ con giống như hai người đầu tiên, hoặc hai người cuối cùng còn sót lại của thế giới. Không ai thay thế được hai người. Họ đi bên nhau như thể cùng chung một số phận.

Tôi đi phía sau, lơ đãng ngắm hai mẹ con. Mio mặc chiếc váy dài màu trắng, bên trên khoác áo len mỏng màu hoa anh đào. Bộ này giống bộ nàng mặc hôm ấy.Yuji mặc chiếc quần soóc dài quá đầu gối, trên là áo phông dài tay màu vàng. Dưới cẳng chân khẳng khiu là đôi ủng cùng màu với màu áo. Trên đôi ủng có hình con chó lông xù rất giống con Pooh. Đây là đôi ủng Mio mua cho Yuji. Thằng bé đi đôi ủng này kể cả hôm trời nắng to.

“Mẹ ơi?”

Cuối cùng, Yuji cũng lên tiếng. Giọng thằng bé rất giống Mio, tuy âm vựa cao hơn khoảng 3 độ.

“Mẹ ơi, con xin lỗi”, thằng bé nói.

Mio đứng lại, cúi người xuống để nhìn thẳng được vào mắt Yuji.

“Sao con lại xin lỗi?”

Nàng vén mái tóc đã ướt vì mưa lên để ghé sát vào mặt cậu con trai nhỏ.

“Con không làm gì xấu cả”.

Yuji khẽ lắc đầu.

“Con có làm”.

Yuji thì thào nhưng lại lên giọng ở cuối câu. Như thể thằng bé đang cố kìm nén thứ gì đó đang dâng lên trong cổ họng.

“Con rất ngoan. Đừng nói vậy”.

Mio nhẹ nhàng đặt tay lên má Yuji. Mũi Yuji ửng đỏ. Thằng bé liên tục chớp mắt.

“Lỗi tại con mà?” giọng Yuji run run. “Tại con mà mẹ mới chết đúng không?”

Mio ngẩng lên nhìn tôi.

Tôi vội lắc đầu, rồi từ từ gật đầu.

Không phải lỗi tại thằng bé đâu.

Em cũng biết mà? Suy nghĩ của anh cũng giống như những gì em đã đọc trong cuốn tiểu thuyết. Yuji hoàn toàn vô tội như bông tuyết chưa chạm tới mặt đất.

Mio gật đầu.

Vâng, em biết. Em cũng nghĩ như chồng.

Nàng nhìn vào mắt Yuji, nói.

“Không có chuyện ấy đâu”.

Nàng nghiêm mặt lại, chưa bao giờ nàng làm như vậy.

“Không phải đâu”.

“Không đúng. Con biết”.

Yuji dùng mu bàn tay nhỏ xíu để lau những giọt nước mắt đang tuôn ra xối xả.

“Chính các bác trong nhà đã kể cho con. Tại sinh ra con mà mẹ phải chết”.

Yuji ngẩng đầu lên nhìn Mio. Hai má thằng bé đỏ ửng, đầm đìa nước mắt. Nó mở đôi môi màu đào thành hình chữ O rồi phản bác lại mẹ.

“Thế mà con chẳng biết gì”.

Thằng bé chớp chớp mắt.

“Con không biết. Nếu biết, con đã ngoan hơn”.

Con xin lỗi.

Yuji khịt mũi.

“Con muốn xin lỗi mẹ từ lâu rồi. Mẹ ơi, con xin lỗi”.

Con xin lỗi.

“Con đừng xin lỗi”, Mio nói.

“Con không có lỗi. Con là một cậu bé ngoan. Ngoan hơn bất kì cậu bé nào trên thế giới này”.

Giọng của Mio mà nghe chẳng hề thấy giống. Giọng nàng lạc hẳn đi, run rẩy.

“Nhưng mà”, Yuji khịt khịt mũi. “Nếu không có con thì mẹ và Takkun đã có thể ở bên nhau phải không?”

“Không phải”.

Không phải thế.

Mio vuốt vuốt mái tóc ướt đẫm của Yuji.

“Mẹ nghĩ, kể cả mẹ không sinh Yuji thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy”.

Yuji ngừng chớp mắt.

“Hơn nữa, mẹ không thể tưởng tượng ra một cuộc đời không có Yuji. Có con, lần đầu tiên mẹ mới cảm thấy được mình đang sống”.

“Thế hả?”

“Ừ. Nếu không gặp con thì dù có sống năm mươi năm mẹ cũng không cảm thấy đủ đầy thế này đâu”.

“Thật ạ?”

“Ừ. Thật đấy. Đó chính là lý do bố mẹ gặp nhau. Bố mẹ gặp nhau để được gặp con”.

“Gặp con?”

“Ừ. Gặp con. Là chính con chứ không phải ai khác. Hoàng tử Anh quốc của mẹ ạ”.

“Ai đấy ạ?”

“Là người lúc nào cũng tịt mũi, hay nhặt nhạnh các thứ bỏ đi, có tật hỏi ‘thế hả?’ ”

“Thế hả?”

“Ừ. Đó là tài sản quý nhất của mẹ”.

“Là con ạ?”

“Ừ. Đúng rồi”.

Mio xoa má Yuji.

“Lớn lên con phải ngoan nhé”.

Mio hôn lên má Yuji, nàng vén tóc Yuji lên để hôn tiếp vào trán thằng bé.

“Tuy mẹ không thể ở cùng con đến lúc con lớn nhưng mẹ sẽ cầu nguyện cho con. Để cuộc đời con lúc nào cũng tràn ngập tình yêu thương”.

“Mẹ cầu nguyện ở trên tinh cầu Lưu Trứu ạ?”

“Ừ. ở trên tinh cầu Lưu Trữ. Mẹ sẽ luôn nhớ đến hai bố con”.

“Con cũng sẽ không quên mẹ”.

Yuji thì thào vào cổ Mio.

“Con sẽ không quên đâu. Kể cả khi Takkun lên tinh cầu Lưu Trứ, con vẫn sẽ nhớ Takkun để Takkun được gặp mẹ”.

“Cảm ơn con. Mẹ cũng sẽ không quên con. Con trai yêu của mẹ”.

Mẹ yêu con.

Mio lại siết chặt Yuji.

“Cuộc đời mẹ tuy ngắn ngủi, nhưng nhờ có con mà mẹ đã có những tháng ngày hạnh phúc”.

Cảm ơn con.

“Con lo cho bố giúp mẹ nhé. Hãy thay mẹ, chăm sóc bố chu đáo”.

“Vâng, con biết rồi ạ”.

Sau đó, Mio dùng khăn mùi xoa lau nước mắt và mũi cho Yuji.

“Mẹ chưa đi ngay đâu”, nàng nói.

“Con không sao”.

Yuji gật đầu, hai mẹ con lại nắm tay nhau đi tiếp.

Đến cuối cánh rừng, bầu trời hiện ra.

Yuji mải mê đi tìm vật báu. Vật báu của thằng bé là loại bánh răng có răng cưa hình xoắn ốc với vài chiếc răng bé xíu.

Cơn mưa cứ đuổi theo chúng tôi như cái bóng.

Mio dùng cả hai tay để vén mái tóc ướt sũng nước. vầng trán rộng mà tôi đã ngắm suốt từ hồi cấp III hiện ra. Vài sợi tóc đen đang dính bết vào trán nàng.

“Không biết em nói như vậy với con có ổn không?” Mio nói.

“Ổn. nhờ vậy mà con mới tha thứ được cho bản thân đấy”.

“Không ngờ thằng bé lại nghĩ ngợi nhiều thế”.

“Lỗi tại anh vì đã không nhận ra. Lẽ ra anh nên an ủi con nhiều hơn”.

“Không phải lỗi tại chồng đâu”.

Giọng nàng ráo hoảnh. Như thể muốn bảo tôi: Đâu cần em phải nhắc chồng điều đó.

Tôi gật đầu, như trút được gánh nặng.

Chúng tôi đứng trước bức tường đổ nát. Sau chúng tôi là cánh cửa gỗ có ghi số #5. Bên cạnh là thùng thư xiêu vẹo. Tất cả đều ướt sũng nước mưa nên trông cũ kỹ hơn mọi khi.

“Chồng à”, Mio nói.

“Ừ?”

Giọng nàng không khác mọi khi nên tôi vẫn trả lời giống như mọi khi.

Nàng nói.

“Hình như chúng mình sắp phải chia tay rồi”.

Nàng nói như thể đến chiều chúng tôi sẽ gặp lại nhau.

Nhưng không.

Nàng giơ tay phải lên cho tôi xem. Hai đốt ngón tay trên cùng đã biến mất. chỉ còn lại một vòng tròn lơ lửng, toàn bộ phần bên trong đã bỏ đi nơi khác. Tôi nhìn thấy cả cánh rừng phía sau qua các ngón tay trong suốt ấy.

Công tắc trong lồng ngực tôi bật lên.

Cạch!

Có thể cảm nhận được van đã mở, kim áp kế bật lên.

“Em có đau không?”

Giọng tôi run run lo lắng.

Mio kinh ngạc nhìn vào đầu ngón tay (đúng hơn là nơi đã từng có đầu ngón tay).

“Em không thấy đau. Chỉ thấy lạnh thôi”.

“Nghĩa đầu ngón tay vẫn còn?”

“Vâng. Chắc chắn còn đâu đó”.

“Em sẽ đi?”

“Em nghĩ vậy”.

“Anh phải làm gì?”

“Hãy nắm tay em”.

Mio mỉm cười buồn bã.

“Hãy nắm tay em đến giây cuối cùng”.

“Anh hiểu rồi”.

Tôi đưa bàn tay phải ra để nắm lấy bàn tay trái của Mio. Tôi siết thật mạnh.

Như thể bằng cách ấy, tôi sẽ giữ được nàng ở lại.

Mio cũng siết chặt bàn tay tôi bằng những ngón tay thon gầy.

Ngón tay nàng run rẩy. nàng đang sợ. Tôi cảm nhận được sự lo lắng tột độ của Mio. Nhưng nàng vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi tự an ủi.

Mình phải thật kiên cường.

Kiên cường vì nàng.

“Không sao đâu em”, tôi nói. “Có anh đây rồi”.

Mio gật đầu, mặt nàng tái xanh.

Chúng tôi cầm tay nhau, hai trái tim hòa vào làm một cùng vượt qua trận bão lớn đầu tiên.

Giây phút thanh bình hiếm hoi cuối cùng cũng đến.

“Chồng à”, nàng nói. “Chồng chăm sóc Yuji nhé”.

“Ừ”.

“Hãy yêu con bằng cả phần của em nữa”.

“Ừ”.

Nhưng giọng nàng đột ngột bị ngắt quãng. Nàng mím chặt môi. Chiếc răng khểnh lộ ra qua làn môi mỏng.

Nàng nhắm mắt, nước mắt tuôn thành dòng.

“Đau xót quá”, nàng nói.

“Em không muốn đi chút nào. Em muốn ở lại đây. Em muốn được nhìn thấy Yuji lớn lên. Em muốn được ở bên chồng mãi mãi”.

Nàng thở dài rồi ngẩng lên.

“Không được. Em nói vậy là làm khó cho chồng rồi”.

“Không sao. Em cứ nói những gì em nghĩ”.

Nàng nhắm mắt, khẽ lắc đầu.

“Không được rồi. Em không nói được nữa. Chồng nói đi, nói chuyện với em đi”.

“Anh…”

Tâm tư chất chứa trong lòng tôi bấy lâu được dịp bật ra

“Anh muốn làm cho em hạnh phúc”.

Tôi dồn lực vào bàn tay đang nắm tay của Mio. Nàng cũng đáp lại bằng cách siết chặt tay tôi.

“Anh muốn đưa em đi xem phim. Muốn hai đứa lên tầng thượng ngắm cảnh đêm. Muốn cùng nhau uống rượu. Giống như một cặp vợ chồng bình thường. Anh muốn chúng mình có cuộc sống bình thường”.

Nhưng đó là điều không thể.

Mio đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi tại thị trấn nhỏ bé này. Chúng tôi đã có thể đi đến một thế giới rộng lớn hơn, nhưng cả hai đều không muốn xa thị trấn, muốn ở lại cùng góp nhặt những niềm vui nho nhỏ, chẳng đáng kể gì dưới mắt người đời.

Chẳng hạn như niềm vui có được bức chân dung trong chiếc khung giá rẻ.

“Anh xin lỗi”, tôi nói.

Nàng nhìn tôi, mắt đẫm lệ, miệng cố gượng cười.

“Tại sao?”

Nước mắt khiến giọng nàng nghẹn lại.

“Sao đàn ông con trai nhà mình lúc nào cũng xin lỗi?”

Làn môi nhợt nhạt của nàng run rẩy.

“Em hạnh phúc lắm. Em không cần gì cả. Chỉ cần được ở bên chồng thôi”.

Chồng biết không? Đó là điều hạnh phúc nhất thế gian này.

“Thế hả?”

“Vâng”.

“Chồng hãy tự tin lên. Chồng tuyệt lắm”.

“Mỗi em nói với anh thế”.

“Đâu có”.

“Thật mà. Em khác người. Sở thích của em quá tệ”.

Nàng không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.

“Em bảo này”, nàng nói. “Em có làm cho chồng hạnh phúc không?”

“Có. Đối với anh, thế là quá đủ. Nguyên việc em đồng ý lấy anh cũng đủ khiến anh hạnh phúc rồi”.

“Thế ư?”

“Ừ”.

Tiếp theo, từ bàn tay đến khuỷu tay của Mio biến mất. Thời gian còn lại rất ít.

“Chồng nhớ giữ gìn sức khỏe”, nàng nói.

Đôi mắt to thẫm đầu nước mắt, viền mắt chuyển sang màu hoa anh đào.

“Em chỉ lo mỗi chuyện ấy”.

“Anh sẽ chú ý. Anh sẽ cố gắng để khỏe hơn, dù chỉ một chút”.

“Cố lên chồng nhé”.

“Ừ”.

“Chồng chỉ vất vả hơn người thường chút xíu thôi. Nếu cố gắng, nhất định chồng sẽ tiến được xa hơn”.

Ừ, em nói đúng đấy.

Người nàng run bần bật. Tôi cảm thấy sự chống chếnh trong các ngón tay của nàng.

Nửa bên người phải của nàng biến mất.

Mio cố nói với tôi.

“Ở bên chồng rất dễ chịu… Nếu có thể, em muốn được ở bên chồng mãi mãi”.

“Ừ”.

“Em yêu chồng. Em rất yêu chồng. Em thật may mắn vì được làm vợ của chồng…”

“Anh cũng thế. Anh cũng…”

Nàng mỉm cười.

Nụ cười chỉ còn một nửa.

“Cảm ơn chồng…”

Một ngày nào đó chúng mình sẽ gặp lại nhau…

Lời nói của nàng tan vào cõi hư không.

Tôi nhìn xuống bàn tay phải của mình. Chỗ ấy chỉ còn lại một làn sương màu hoa anh đào rất giống với nửa người của nàng. Một cơn gió thổi tới khiến làn sương biến mất.

Chỉ còn lại mùi hương của nàng.

Mùi hương ấy.

Thứ ngôn ngữ thân mật nàng dành riêng cho tôi.

Thứ ngôn ngữ có một không hai trên thế giới.

“Mio”, nàng nói. “Đó là tên em?”

Ừ.

Đó là tên em.

Tên của người vợ duy nhất anh yêu trên đời này.

Tạm biệt nhé, Mio.

Yuji chạy lại, thở hổn hển.

“Nhìn con này!”

Trong tay thằng bé là một bánh xích răng cưa nho nhỏ.

“Con giỏi chưa! Con sẽ tặng cho mẹ. Mẹ đâu rồi ạ?”

Tôi không nói được câu nào, cố gượng cười để ngăn những giọt nước mắt và gật đầu trả lời thằng bé.

“Mẹ ở đâu ạ? Chỉ cho con đi?”

Thấy tôi không chịu mở miệng, Yuji liền chạy đi tìm.

“Mẹ ơi? Mẹ ở đâu?”

“Mẹ ơi, con tìm được vật báu rồi này. Con tặng mẹ đấy.”

“Mẹ ơi, mẹ ở đâu?”

Mẹ ơi?

Mẹ ơi?

Advertisements

2 thoughts on “[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 25

  1. Pingback: [Novel] [Mục lục] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Ichikawa Takuji – Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s