[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 23

Cuối tuần, cả nhà đến vườn thực vật.

Tôi cầm theo chiếc máy ảnh Minolta thừa hưởng của ông nội từ hồi xửa hồi xưa.

“Không biết em có lên được ảnh không nhỉ?”

“Không sao đâu. Em ở đây rõ rành rành thế này cơ mà.”

Vẫn như mọi lần, nàng ngồi đằng sau xe đạp để tôi chở đi, Yuji đạp theo sau.

“Chồng không đi Scooter nữa à?” Mio hỏi.

“Ừ, anh không động đến từ lâu rồi. Anh sợ không dám đi.”

“Em nghĩ nên như vậy. Nguy hiểm lắm.”

“Ừ. Anh cũng nghĩ riêng chuyện anh lái được xe cũng là giỏi quá rồi. Vì xe chẳng có dây bảo hiểm gì.”

“Lại còn,” Mio nói, “không có cả túi khí.”

“Công nhận.”

Lâu lắm rồi chúng tôi mới đến vườn thực vật. Hồi Mio còn khỏe, tháng nào cả nhà cũng đến chơi một lần.

Chúng tôi để xe đạp bên ngoài, chui qua cổng để vào trong vườn. Trong vườn có lối đi bằng đá dài chừng năm mươi mét. Bên tay phải có tấm bảng thông báo cắm trên bãi cỏ.

Bên trên tấm bảng đề: “Những loại hoa xem được mùa này” kèm theo mười bảng tên của mười loài hoa.

Hoa thài lài, thủy dương mai, trân châu rau, hoa chuông….

“Ở đây có ghi ngọc trâm đại đóa này.”

Yuji sung sướng hét lên. Tiếng thằng bé vang khắp vườn vắng vẻ.

“Vườn thực vật này có rất nhiều loài ngọc trâm. Ngoài ngọc trâm đại đóa còn có ngọc trâm đường và ngọc trâm vân.”

“Chồng biết rõ nhỉ.”

“Tất cả là học từ em đấy.”

“Ồ?”

“Ừ. Em thuộc tên của hơn hai trăm loài hoa. Có khi còn nhiều hơn áy chứ? Vì em rất thích hoa.”

“Em cũng có cảm giác như vậy.”

“Mình đi vào bên trong đi. Trong đấy có một chỗ em rất thích. Biết đâu em lại nhớ được điều gì.”

“Vâng.”

Chúng tôi chầm chậm len qua những hàng cây.

“Đây là cây dẻ ngựa.”

Tôi đọc tên từng cây cho Mio. Đương nhiên, tất cả đều do Mio dạy tôi trước đây.

“Đây là cây tô tô.”

Yuji khúc khích cười.

“Tô tô. Tên gì mà buồn cười.”

“Tên thật của nó là lưu tô.”

Còn đây là cây tulip.

“Cây tulip?”

“Ừ, không phải hoa tulip đâu. Đến mùa xuân, cây ra hoa khác với hoa tulip. Em vẫn thường đến đây vào mùa hoa nở.”

“Thế còn con?”

“Con cũng đến. Từ hồi bé xíu, con đã nằm trên xe đẩy đến đây rồi.”

“Thế hả?”

“Ừ.”

Chúng tôi đi đến cuối vườn theo chiều ngược kim đồng hồ thì gặp một giàn đậu tía. Bên dưới, cỏ xước và linh lăng răng cưa mọc um tùm. Chúng tôi trải tấm ni lông ra, bắt đầu ăn cơm hộp do Mio và Yuji chuẩn bị.

“Xúc xích này là con cắt đấy.”

“Giỏi quá. Giống con bạch tuộc nhỉ.”

“Vâng.”

Yên tĩnh quá, Mio nói.

“Chỗ này ít khách lắm.”

“Mọi người thích đi xem những loài hoa quen thuộc hơn. Chẳng hạn như cẩm tú cầu, oải hương hoặc hoa hồng. Chẳng mấy ai cất công đi xem hoa thài lài cả. Thế nên chỗ này lúc nào cũng yên tĩnh.”

“Em thích chỗ này.”

“Em lúc nào cũng nói thế. Em có nhớ được gì không?”

“Thế nào nhỉ? Em cảm thấy hơi đau trong lồng ngực. Có phải đây là chỗ quen thuộc với em không?”

“Chắc chắn rồi.”

Ăn xong hộp cơm, Yuji chạy đến chỗ hồ nước lớn đắp bằng gạch. Trong hồ đầy cỏ bấc đèn và rau hạnh nổi lền bềnh này có rất nhiều cá sóc đen.

“Trông con có vẻ vui.”

“Con thích chỗ đấy lắm. Nó cứ đứng ngắm mặt nước mãi không chán.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

Mio vươn vai rồi ngả người xuống tấm ni lông. Tôi cũng nằm xuống cạnh nàng.

“Dễ chịu quá.”

“Ừ.”

Đâu đó vẳng lại tiếng cười của trẻ con. Chợt có con mòng mòng đến bay quanh quẩn bên tai rồi lại bay đi.

“Anh muốn ngủ luôn quá.”

Tôi quay sang thì bắt gặp ánh mắt Mio đang nhìn tôi.

“Mùa mưa sắp hết rồi,” Mio nói.

“Ừ.”

“Em không muốn xa hai bố con.”

Tôi quàng tay kéo cái đầu nhỏ xinh của nàng lại.

“Ừ.”

“Giá như đây chỉ là giấc mơ.”

“Vậy ư?”

“Để khi tỉnh dậy, em vẫn đang ở trong lớp học cấp III, bên cạnh chồng.”

“Ừ.”

“Em sẽ nói với chồng thế này. Chúng mình sẽ cưới nhau và sinh một cậu con trai giống hệt hoàng tử Anh quốc.”

“Ừ.”

“Không biết chồng sẽ nói gì nhỉ?”

“Anh rất hân hạnh,” tôi nói. “Nếu em không chê một người như anh.”

Chúng tôi hôn nhau

“Nụ hôn đầu đời của em,” Mio nói.

“Cảm ơn em đã đãi anh.”

Tôi nói. Và đề nghị nàng:

“Cho anh xin thêm cái nữa?”

Ba chúng tôi cùng chụp ảnh. Tôi đặt máy ảnh lên chỗ vòi nước xây bằng đá, đặt chế độ chụp tự động để chụp mấy kiểu. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên. Ba chúng tôi nắm tay nhau. Phía sau chúng tôi, cây bách nhật đang nở hoa trắng muốt.

Chúng tôi mua một chậu hoa hồng ở cửa hàng đối diện vườn thực vật. Không còn hoa nở vào mùa xuân. Chậu hoa này đến mùa thu mới nở.

“Hoa này tên gì ạ?” Yuji hỏi.

“Công chúa Kaguya(1).”

“Công chúa Kaguya?”

“Ừ. Mẹ nhờ Yuji chăm sóc em nhé.”

“Con chăm sóc?”

“Ừ, con phải chăm cẩn thận để mùa thu em ra hoa.”

“Ra hoa thế nào ạ?”

“Ra hoa màu vàng. Mùi rất thơm,” tôi nói.

“Vâng, con sẽ cố gắng. Con sẽ thử.”

“Mẹ nhờ Yuji đấy.”

Sau đó, chúng tôi đi về nhà cùng chậu hoa hồng.

1.Nhân vật chính trong truyện cổ tích Nhật Bản “Người chặt ống tre.”

Be With You.

Advertisements

2 thoughts on “[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 23

  1. Pingback: [Novel] [Mục lục] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Ichikawa Takuji – Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s