[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 20

Ngày hôm sau, mỗi mình tôi lên cơn sốt. Mio và Yuji nhìn tôi khó hiểu. Tựa như hai mẹ con đang nhìn một người chỉ càn rửa mặt thôi cũng bị cảm. Hệ thống miễn dịch của tôi thuộc loại xoàng xĩnh. Như thể mạng lưới an ninh quốc phòng của một quốc gia nào đó vừa bị cắt giảm cả ngân sách lẫn quân số. Quân địch cứ thế xâm lược thoải mái.

Trung bình mỗi năm tôi bị cảm và sốt cao chừng mười lần. Lần này chỉ là một trong số mười lần đó. Chẳng có gì đặc biệt cả.

Tôi nằm co ro trong chăn, Mio gọt táo và bón cho tôi.

“Ôi chao!” Yuji nói. “Thích thế.”

“Con bị cảm cũng sẽ được mẹ bón cho như thế.”

“Thế hả?”

Tuy nhiên, cậu con trai hiếu thảo của tôi chẳng mấy khi bị cảm. Chỉ riêng việc đó cũng đỡ được cho ông bố đơn thân này nhiều lắm.

Yuji tiếc nuối, phụng phịu đi ra cửa để đi học.

“Chồng có muốn ăn gì không?”

“Không. Anh không muốn ăn lắm.”

“Vậy để em đi làm sinh tố chuối nhé. Sinh tố chắc là chồng uống được?”

Anh uống được, tôi trả lời.

Mio đi ra bếp. Từ vị trí đang nằm, tôi có thể trông thấy bắp chân đầy đặn của nàng. Tôi nhìn được cả phía sau đầu gối nàng, chỗ nổi gân xanh và một ít bắp đùi mềm mềm bên trên. Cảnh tượng này khiến tim tôi loạn nhịp.

Thật hết sảy!

Lát sau, nàng bưng vào một cái khay bên trên là cốc nước lấm tấm hơi lạnh.

“Chồng phải uống đủ nước.”

Mio cắm đầu ống hút, đưa đến tận miệng tôi. Giống như con rùa, tôi thò cổ ra, ngậm đầu ống hút để uống thử hỗn hợp gồm chuối, sữa và mật ong. Sự sảng khoái lan tỏa trong lồng ngực.

“Chồng thấy ngon không?”

“Ngon!” tôi nói. “Anh thấy rất dễ chịu.”

“Vậy à? Chồng đang sốt mà?”

“Ừ. Kể ra bị thế này cũng hay. Lâu lắm anh mới có cảm giác được nghỉ ngơi.”

“Chồng cứ nghỉ ngơi đi. Thật thoải mái vào.”

“Ừ.”

Nàng lần lượt kéo tay và chân tôi ra khỏi chăn để cắt móng tay, móng chân cho tôi.

“Em bảo này,” nàng nói

“Gì cơ?”

“Chồng phải cắt móng tay, móng chân đều đặn hơn đấy.”

“Ừ nhỉ?”

“Người lớn rồi.”

“Anh không cảm thấy thế đâu.”

“Vậy à?”

“Anh cảm thấy như chúng mình vẫn đang ở tuổi mười lăm, say sưa giấc nồng trong lớp học.”

“Được thế thì tốt quá.”

“Chẳng biết nữa!”

“Giả sử như thế, chồng có chọn em làm vợ nữa không?”

Tất nhiên, tôi nói.

“Nếu em chấp nhận người như anh.”

“Tốt quá,” nàng nói rồi đứng dậy đi sang phòng bên.

Một lát sau, tôi nghe thấy giọng nàng.

“Em đi mua vài thứ nhé.”

“Thế hả?”

“Vâng, chưa có thức ăn cho bữa tối, với lại phải mua mấy thứ khác nữa.”

“Ừ.”

Lúc nàng quay lại phòng, tôi có cảm giác mắt nàng đỏ ngầu. Có thể đó chỉ là cảm giác của tôi.

Nàng áp trán nàng vào trán tôi để kiểm tra nhiệt độ.

“Chồng sốt cao đấy.”

“Lúc nào cũng thế. Cơ thể anh luôn phản ứng thái quá với mọi chuyện.”

“Nhưng phải cẩn thận, không thể chủ quan với sốt được.”

“Anh biết.”

“Em sẽ về ngay thôi.”

“Ừ.”

Anh sẽ đợi, tôi nói.

Nàng đi được chừng mười lăm phút thì nhiệt độ của tôi tăng lên dữ dội. Tôi run cầm cập, cảm giác bức bối rất khó tả lan tỏa khắp vùng ngực. Tôi trùm chăn kín đầu mà vẫn thấy rét.

Tôi cố chịu được một lúc thì tình hình ổn định trở lại. Tôi vớ vội cái nhiệt kế bên cạnh gối cho vào miệng. Mới được một phút, nhiệt độ đã kêu píp píp. Màn hình bé xíu hiển thị con số 40.5 độ.

Cảm giác lo lắng ồ ạt dâng trào. Tôi tưởng tượng ra cảnh tôi chết và Yuji đứng như trời trồng bên cạnh.

Một kiểu ảo giác hoang tưởng.

Chứng hoang tưởng, nói ngắn gọn là chứng bệnh giống như con chó cứ loanh quanh một chỗ chỉ vì thứ mùi không hề tồn tại ở mông mình. Một cái cớ rất nhỏ cũng đủ khiến cho hàng loạt thứ hoang tưởng kéo tới.

Nhiệt độ cao và chất hóa học bị rò rỉ khiến chúng chạy lung tung.

Tôi chợt nhớ ra chỗ thuốc giảm sốt phòng khám kê cho tôi lần trước vẫn còn. Phải hạn chế tối đa việc uống thuốc nên tôi đã không động tới số thuốc đó. Chỉ khi nào không làm chủ được bản thân tôi mới dùng đến thuốc.

Tôi lết ra bếp. Lấy gói thuốc từ ngăn kéo chạn bát, bẻ một viên rồi cho vào miệng. Tôi rót nước vào cốc rồi tu thẳng một hơi. Xong xuôi, tôi bò trở lại chăn.

Thế là ổn. Tôi tự trấn an. Nhiệt độ sẽ giảm. Yuji sẽ không phải sống một mình.

Tôi lắng nghe cơ thể, chờ đợi xem có chuyển biến gì không.

Có tiếng “cạch” của công tắc. Đoạn giữa tim và dạ dày.

Chính xác là tiếng “cạch”. Nhưng sau này tôi mới biết, đó là tiếng bộ cảm biến của tôi phản ứng lại với chất Alkaloid có trong thuốc giảm sốt.

Đất trời bỗng nhiên đảo lộn.

Van mở bung ra, kim áp kế nhảy lên mức kịch trần.

Hết mức rồi mà chất hóa học vẫn cứ tuôn ra ào ào. Cơ trên người tôi co lại, bất chấp sự kháng cự của tôi.

Chân và tay tôi co quắp, các ngón tay cứ siết chặt lại với nhau, mạnh đến mức có thể bẻ gãy một đồng xu. Mắt tôi trợn ngược lên đến độ gần nhìn được cả não. Nhịp tim chơi khúc ngẫu hứng của Paganini(1). Khúc ngẫu hứng mang tính nghệ thuật siêu việt.

(1) Niccolo Paganini (1782-1840): nghệ sĩ violin nổi tiếng người Ý.

Tôi gần như cầm chắc rằng mình sẽ chết.

Đúng lúc ấy, Mio đi chợ về.

“Chồng hết sốt chưa?”

Mio tiến vào phòng ngủ và thứ đập vào mắt nàng là bộ dạng co quắp như con tôm của tôi. “Chồng ơi!”

Nàng lao đến ôm chầm lấy tôi, tôi cố gắng nói với nàng.

“Gọi… cấp… cứ…”

Nàng gật đầu, nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống rồi chạy lại phía máy điện thoại bấm 119.

“Xe sẽ tới ngay.”

Tôi bảo “Ừ”.

Tôi muốn nhìn thấy gương mặt Mio nhưng không tài nào thu được hình ảnh của nàng vào tầm mắt. Trước mắt tôi chỉ toàn là trần nhà và giấy dán tường bạc phếch.

Mio quay trở lại chỗ tôi, nàng nhấc nửa người tôi lên, vuốt vuốt mái tóc tôi.

“Ôi, em phải làm gì bây giờ? Em phải làm gì để chồng thấy đỡ hơn?”

Cứ thế này thôi, tôi nói.

Tôi đang khó thở nên chỉ thốt ra được mấy tiếng thều thào. Cố lắm tôi mới nhấc được tay phải lên, chìa ra trước mặt nàng. Mio nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi.

Anh sợ lắm, tôi nói.

“Không sao. Không sao đâu. Xe cấp cứu sắp đến rồi.”

Tôi gật đầu.

Tôi nhắm nghiền mắt lại vì quá đau. Trái Đất đang quay với vận tốc gấp hai mươi lần bình thường. Nếu Mio không ôm tôi thì có lẽ lực ly tâm đã hất văng tôi ra khỏi hệ mặt trời.

Một con sóng lớn chồm tới, tôi thở mạnh.

“Chồng sao thế?!”

Nàng ghé sát tai vào miệng tôi.

“Chồng không thở được à? Chồng thấy khó thở?”

(Anh xin lỗi)

Tôi nói.

“Tại sao? Tại sao chồng lại xin lỗi?”

(Anh không giữ được lời hứa với em)

“Lời hứa?”

(Anh hứa sẽ cùng em đi du lịc)

Vì không còn tỉnh táo nên tôi quên mất Mio chỉ còn là hồn ma. Nàng vẫn là người vợ sống cùng tôi lâu nay.

(Anh hứa sẽ đưa em đi xem pháo hoa)

Nhất định là thế.

Vâng, nàng nói.

Và luôn kèm theo một nụ cười buồn.

Có lẽ nàng đã biết, đó là giấc mơ không có thực.

“Chúng mình sẽ đi. Chồng nhé? Chúng mình sẽ đi cùng nhau. Chồng hãy cố lên.”

Cơn mê sảng của tôi ngày càng trầm trọng.

Giọng của nàng nghe thật xa xôi.

(Anh xin lỗi vì khiến em phải lo lắng)

(Cảm ơn em đã luôn ở bên anh)

“Đưowjc rồi. Chuyện đó để sau. Chồng đừng nói nữa.”

Tôi nghe thấy tiếng lộp bộp trên trán. Rất có thể là nước mắt của Mio.

Nàng hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi.

“Chồng thở từ từ thôi, thả lỏng người ra.”

Nhưng tôi không tài nào ngăn nổi những điều mình muốn nói.

(Hãy chăm sóc Yuji giúp anh)

(Vì con giống anh nên rất có thể con cũng sẽ bị như anh bây giờ)

(Đời anh khổ lắm rồi, vì vậy, vì vậy)

(Vì vậy, vì vậy)

Cơn mê sảng tăng lên, đến nỗi tôi chỉ còn thấy mờ mờ những thứ cách dó vài xen ti mét.

Tôi chẳng biết mình đang ở đâu.

Anh, anh, anh

Tôi nói.

“Thấy rất dễ chịu khi ở bên em. Cảm ơn em.”

Và…

“Vĩnh biệt em.”

Advertisements

2 thoughts on “[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 20

  1. Pingback: [Novel] [Mục lục] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Ichikawa Takuji – Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s