[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 18

Chiều hôm sau, chúng tôi đến nhà thầy Nombre theo địa chỉ cậu thanh niên đưa. Nhà thầy Nombre nằm trong một khu tập thể cũ cách công viên số 17 chừng mười phút về phía Bắc.

Đó là căn nhà gỗ một tầng có độ tuổi kha khá. Trước đây, những ngôi nhà xây cất đơn giản thế này thương được gọi là “nhà văn hóa”.

Căn nhà được bao quanh bởi các loại cây bách nhật hồng, cẩm tú cầu, phù dung, quất… Bên phải là mảnh đất để trồng, bên trái là một căn nhà khác cũng đã có tuổi.

Chúng tôi mở cánh cửa gỗ để vào trong sân. Các viên đá được xếp cách nhau tạo thành lối vào đến tận cửa. Yuji đi đầu tiên.

“A, con Pooh!”

Thằng bé chạy đến góc vườn. Tôi và Mio vội vàng chạy theo.

Con Pooh đang chui dưới bậc thềm trước hiên nhà, chỉ thò mỗi đầu ra ngoài.

“Pooh!”

Nghe tiếng Yuji, con Pooh ngẩng lên ngay.

“~?”

Tiếng con Pooh nhỏ hơn hẳn mọi khi. Nó thè lưỡi, thở hổn hển.

Hà, hà, hà, hà, hà

Yuji vòng tay ôm cổ con Pooh rồi vùi má vào đám lông bờm xờm của nó.

“~?”

“Hình như nó không được cho ăn.”

“Có vẻ như vậy”

Ông chủ tịch, dù thích xen vào chuyện người khác thì chắc cũng chẳng hơi đâu quan tâm đến con chó.

“Phải đưa nó đến trung tâm chăm sóc động vật thôi.”

“Con không thích thế đâu!” Yuji nhìn chúng tôi, hét lên với giọng buồn bã. “Bố mẹ không được làm thế.”

“Bố biết rồi. Bố định thả nó ra đây.”

“Thế hả?”

“Ừ.”

Tôi tháo sợi dây trói cổ con Pooh vào hiên nhà.

“Nào đi thôi.”

Yuji bảo để con dắt nên tôi đưa sợi dây cho thằng bé.

“Đi thôi Pooh.”

Nhưng Yuji có kéo, có dỗ dành thế nào thì con Pooh vẫn không chịu động đậy.

“Pooh à, ở lại thì thầy Nombre cũng không về nữa đâu.”

“~?”

“Đi nào.”

“~?”

Yuji ngẩng lên nhìn tôi.

“Nó không muốn đi.”

“Ừ.”

Tôi ngồi xuống, ghé sát mặt vào con Pooh.

“Thái độ của mày thật đáng nể.”

Tôi nói với con Pooh.

“Cứ kiên trì thế này thì chẳng mấy chốc mày sẽ được dựng tượng trước nhà ga đấy.”

“~?”

“Nhưng cuộc đời mày không thể dừng lại ở đây được. Thầy Nombre không về nữa đâu.”

Con Pooh nghiêng đầu.

“Đúng rồi, thầy sẽ đến một nơi rất xa.”

Bởi vậy, tôi nói.

“Sẽ vô ích thôi, dù sự trung thành của mày rất đáng khen.”

“~?”

“Thầy Nombre không muốn mày thế này đâu. Thầy muốn mày hãy sống thật tốt quãng đời còn lại.”

Con Pooh đăm chiêu nghĩ ngợi.

“Mày là một chú chó thông minh. Rồi mày sẽ hiểu cho thầy. Chia tay bao giờ cũng buồn. Nhưng ta không thế mãi giậm chân một chỗ được.”

Tôi đứng lên để cho Pooh có thời gian suy nghĩ. Sau đó nó ngẩng lên nhìn tôi rồi quay sang Yuji. Nó xịu mặt xuống, rồi có vẻ như quá mệt mỏi vì nghĩ ngợi, nó thè lưỡi ra, mắt nhắm nghiền.

Tôi nhìn Mio. Nàng khẽ gật đầu, ý bảo hãy đợi thêm chút nữa. Yuji cũng không nói gì.

Con Pooh thở hổn hển, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chúng tôi.

Cuối cùng con Pooh đứng dậy. Nó ngẩng mặt lên nhìn tôi.

“Quyết định xong rồi hả?”

Con Pooh (trông như thế) gật đầu.

“Yuji.”

“Dạ.”

Yuji nhẹ nhàng cầm sợi dây dắt con Pooh đi. Con Pooh im lặng đi theo. Chúng tôi len qua hàng cây để đi ra cổng. Tôi mở cổng, nhường lối cho Yuji và Pooh. Yuji và Pooh lách người bước ra ngoài.

“Phải tạm biệt nơi này rồi,” Yuji nói. “Biết bao nhiêu là kỷ niệm. Buồn nhỉ.”

Con Pooh quay người lại nhìn ngôi nhà gắn bó suốt bao nhiêu năm. Nó từ từ nghển cổ lên, sủa thành tiếng.

“Hự?”

Ba chúng tôi, mỗi người ngoảnh lại đi một hướng. Bởi không ai nhận ra âm thanh kỳ lạ xuất phát từ chính con chó ở ngay dưới chân mình.

“Hự?”

Con Pooh sủa thêm tiếng nữa.

“Con Pooh đấy” Yuji hét lên. “Con Pooh sủa đấy! Con Pooh biết sủa này!”

Hự?

Một âm thanh nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp.

“Nó đang chào từ biệt chăng?”

“Chắc là vậy rồi.”

“Cũng có thể là nó đang hỏi gì đó.”

“Ừ.”

Hự.

Đó lời chào từ biệt với người chủ đột ngột biến mất? Hay câu hỏi dành cho ai đó trên trời sao đời nó lại chịu bất công đến vậy. Con chó lông xù bị cắt thanh quản đang nghển cổ rên lên những âm thanh buồn bã.

Tôi quyết định để Pooh ngủ tạm một đêm chỗ bậc thềm trong căn hộ. Vì không biết thường ngày nó ăn gì nên tôi cho nó ăn cơm và khoai tây trộn, ấy thế mà cu cậu ăn ngay, không hề kén chọn. Chắc nó đói lắm.

“Sáng mai mình sẽ đem nó đến trung tâm chăm sóc động vật.”

“Không phải nhà mình nuôi nó ạ?” Yuji hỏi.

“Không được. Quy định ở đây không cho phép.”

“Vậy thì nhờ ai đó nuôi?”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Con Pooh già rồi. Với lại, nói thật là trông nó không được đáng yêu lắm.”

“Hay để nó sống ở chỗ bãi đất trồng cạnh nhà mình rồi mình đem thức ăn cho nó?”

“Thế thì nó sẽ quay về nhà cũ. Và sẽ bị đưa đến trung tâm chăm sóc động vật.”

“Trung tâm chăm sóc động vật là nơi thế nào?”

“Một trung tâm tư nhân. Mình trả tiền cho họ để họ chăm sóc cho Pooh. Ở đó, con Pooh sẽ có nhiều bạn.”

Về mặt nguyên tắc, con Pooh sẽ ở lại cho đến khi tìm được người nhận nuôi, nhưng con Pooh già rồi nên chỗ đó sẽ là ngôi nhà cuối cùng của nó.

“Ở đó Pooh có sướng không ạ?”

“Điều đó còn tùy thuộc vào con Pooh.”

“Nghĩa là có thể nó sẽ không sướng.”

“Ở đâu cũng thế thôi.”

Yuji nhìn con Pooh, lúc này đang ăn khoai tây trộn, với ánh mắt đăm chiêu.

“Sáng mai phải dậy sớm đấy,” tôi nói. “Con ngủ ngon nhé.”

“Hự.”

“À, cả chú mày nữa.”

Sau bữa tối, tôi tra danh bạ điện thoại để gọi đến nhà ông chủ tịch. Lúc chiều, trên đường đến nhà thầy Nombre, chúng tôi có ghé qua nhà ông chủ tịch nhưng ông ấy không có nhà.

Giờ thì ông có nhà.

Tôi hỏi thăm về bệnh tình của thầy Nombre, ông chủ tịch bảo là thầy bị bệnh về mạch máu trong não. Đúng như lời con trai ông chủ tịch, bệnh của thầy Nombre không nguy hiểm đến tính mạng nhưng có để lại di chứng. Chân và tay của ông đã bị liệt một phần, đến giờ, ông vẫn chưa nhận biết được hết mọi thứ. Tôi ngỏ ý đến thăm thầy Nombre vào ngày mai, vì là ngày nghỉ, nhưng bị ông chủ tịch gạt đi.

“Giờ ông ấy vẫn chưa nói chuyện được đâu. Đến chỉ làm cho hai bên khổ sở thôi.”

“Nghe nói thầy Nombre sẽ được chuyển đến nơi khác phải không ạ?”

“Đây không phải là chuyện ngày một ngày hai. Tạm thời vẫn phải nằm viện một thời gian đã.”

Tôi hỏi địa chỉ bệnh viện, cảm ơn ông chủ tịch rồi cúp máy.

“Tình hình sao hả anh?” Mio hỏi.

“Ông chủ tịch bảo thư thư hãy đến thăm thầy.”

“Vậy ạ?”

“Em sẽ đi cùng anh chứ?”

“Thư thư là bao lâu ạ?”

“Anh không biết.”

Có, Mio nói.

“Em muốn đi. Cho em đi cùng nhé. Em muốn gặp thầy.”

“Ừ, hôm nào mình sẽ đi.”

“Vâng, hôm nào nhé.”

Advertisements

2 thoughts on “[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 18

  1. Pingback: [Novel] [Mục lục] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Ichikawa Takuji – Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s