[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 9

Tôi nín thở, nói “xin chào” rồi bước vào nhà, lập tức có tiếng đáp lại dõng dạc với độ cao ở quãng ba của Mio và Yuji: xin chào. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Về cơ bản, giọng Mio và Yuji rất giống nhau. Thực tế thì giọng Yuji cũng giống tôi Nhưng giọng tôi và Mio lại hoàn toàn khác nhau.

Lạ thế đấy.

Mio đang cắc tóc cho Yuji.

Nàng để Yuji ngồi trên ghế, cầm kéo cắt tóc thoăn thoắt cho thằng bé.

Một cảnh tượng mới quen thuộc làm sao. Vẫn tấm thảm lót trên chiếu tatami như ngày xưa.

“Takkun à,” Yuji gọi. “Con đang được mẹ cắt tóc cho này.”

“Ừ.”

Tôi cởi áo khoác, treo vào mắc áo trong tủ.

“Trời!” tôi thốt lên. “Nhà cửa sạch sẽ chưa này!”

“Thế hả?” Yuji nói.

“Dọn cũng mệt lắm anh ạ,” Mio nói.

“Em không cần làm vậy đâu. Em vẫn chưa khỏe hẳn mà.”

“Sao có thể nói vậy được. Em là một cô vợ mô phạm cơ mà.”

“Ừ. Nhưng chắc em vất vả lắm.”

“Không sao đâu ạ,” Mio nói.

Phải nói là tôi rất vui. Không hẳn vì chuyện nhà cửa sạch sẽ mà vì việc này thật giống tính cách của Mio. Nàng đúng là một cô vợ mô phạm. Dù mất trí nhớ thì Mio vẫn là Mio, không sai lệch đến một ly. Tôi vui lắm.

“Ừm, thế này được chưa nhỉ?”

Mio nhìn tôi ngượng nghịu. Tự nhiên tôi có linh cảm không hay lắm.

“Để anh xem.” Tôi tiến lại gần Yuji, kiểm tra tóc thằng bé.

“Thế nào ạ?” Yuji hỏi. “Đẹp không?”

“Ừ, đẹp…” Mặc dù trên thực tế còn khá xa mới được như vậy. Phần tóc mái đang vẽ một đường xiên xẹo cao quá trán. Phía bên phải có hai chỗ bị cắt sâu, làm lộ cả da đầu. Đằng sau cũng có chỗ bị lộ mảng da màn hồng, chưa kể phần chân gáy cao quá mức cần thiết.

Trông Yuji giống hệt cậu bé đầu trọc đội chiếc mũ lông bé xíu.

Nếu không muốn nói là trông thằng bé rất buồn cười.

“Em bảo tay em sẽ nhớ ra đúng không nhỉ?”

Nghe tôi nói, Yuji lo lắng hỏi: “Sao cơ?”

“Hình như, đến cả việc này em cũng không nhớ,” Mio nói.

“Sao ạ?” Yuji hỏi lại. Giọng thằng bé lần này hơi to so với lần trước.

“Giờ đến lượt anh đấy.”

Không biết có phải thấy tôi chần chừ không mà nàng vội bổ sung thêm:

“Anh yên tâm. Cắt cho con xong thì em cũng nắm được phần cơ bản rồi.”

“Mẹ bảo sao?” Yuji nói.

Tôi ngồi thế vào chỗ của Yuji.

Được giải thoát, Yuji chạy ngay ra bồn rửa mặt.

“Trời!” tiếng thằng bé vọng lại rồi im bặt.

“Nào, cắt cho anh đi.”

Tôi nói với nàng trong khi vẫn hướng mắt về phía bồn rửa mặt.

“Anh đừng cựa quậy nhé,” nàng nói. “Kẻo em cắt bị lệch.”

Câu nói của nàng khiến trái tim vốn đã mong manh của tôi hơi thắt lại.

“Tóc anh xoăn quá.”

“Hồi nhỏ anh toàn bị gọi là nhóc Temple đấy.”

“Nhóc Temple?”

“Ừ, Shirley Temple. Em không biết phim Nàng công chúa bé bỏng sao?”

“Em không biết. Có thể tại em quên.”

“Ừ, cách đây hơn nửa thế kỷ rồi.”

Thế thì em nhớ sao được, nàng cười.

Hồi xưa tôi cũng hỏi nàng một câu tương tự và nàng cũng cười như thế.

(Tôi hỏi nàng, liệu đến năm 2050 nàng còn nhớ Victoire Thivisol[1] không?)

[1] Diễn viên người Pháp từng đoạt giải diễn viên xuất sắc nhất tại liên hoan phim Venice 1995 với vai diễn trong phim Ponette khi mới lên bốn tuổi.

Chẳng cần nói thì ai cũng biết, đó là diễn viên nổi tiếng trong phim Ponette. Hồi ấy, tôi nghĩ đến năm chúng tôi vẫn còn sống bên nhau. Dù lúc đó cả hai đều đã già yếu và hom hem.

Một giai đoạn êm ả của thời kỳ hạnh phúc.
“Chà, xong rồi.”

Lần này nàng có vẻ tự tin hơn.

Tôi dè dặc nhìn vào chiếc gương nàng cầm trên tay. Trong gương, một anh chàng đang lo lắng nhìn tôi. Kiểu tóc của anh ta tuy hơi lởm chởm nhưng nhìn chung vẫn có thể xuất hiện trước đám đông. Diện mạo anh ta có nét gì đó hao hao Sid Vicious[2], một anh chàng giờ cũng đã thành cư dân của tinh cầu Lưu Trứ.

[2] Nhạc công người Anh.

“Quả thật…” tôi nói, “đúng là em đã nắm dược phần cơ bản. Ổn đấy em ạ.”

“Còn con thì sao?” Yuji hỏi.

Trên đầu thằng bé là chiếc mũ vàng thường ngày vẫn đội đi học.

“Không sao đâu. Trông con rất đáng yêu. Ai nhìn cũng thấy yêu hết.”

“Thế hả?”

“Ừ. Phải không em?”

Bị hỏi bất ngờ, Mio lúng túng.

“Mẹ xin lỗi Yuji !” nàng nói. “Nhưng đúng như bố nói. Tuy chưa được đẹp lắm nhưng ai nhìn cũng thấy yêu con.”

“Mẹ cũng thế?”

“Tất nhiên. Chỉ cần nhìn thấy con là tim mẹ đã đập rộn ràng đây này.”

“Vậy thì được ạ.”

Yuji cởi mũ. Phần tóc màu hổ phách bết chặt vào da đầu trông càng giống cái mũ len.

Nhưng phải công nhận là trông thằng bé rất đáng yêu. Đây chính là điểm kỳ lạ ở bọn trẻ con. Chúng dùng phép màu, biến nhược điểm thành ưu điểm. Dù phép màu đó chỉ có hiệu quả với riêng bố mẹ chúng.

Mio bảo chúng tôi đi tắm trong lúc nàng chuẩn bị bữa tối, hai bố con bước vào phòng tắm.

“Hồi xưa mẹ khéo thế cơ mà.”

Yuji nói trong lúc cởi quần áo.

“Khéo gì cơ?”

“Khéo cắt tóc.”

“Ừ, có lẽ… tại mẹ quên đấy.”

“Thế hả?”

“Chắc vậy.”

“Nhưng mẹ vẫn nhớ cách nấu cơm cơ mà?”

“Ừ, nấu cơm thì mẹ vẫn nhớ.”

Quả thật là thế.

Không rõ việc chọn lựa ký ức của nàng diễn ra nào? Lẽ nào đối với nàng, công thức nấu ăn quan trọng đến mức cần phải giữ lại hơn là những kỷ niệm về tôi và Yuji?

Nếu thế thì sự hiện diện của hai bố con tôi còn chẳng bằng món cơm bọc trứng hay xúp thịt. Điều này nghe tàn nhẫn quá. Chắc hẳn phải có một lý do khác chứ?

(Tôi quyết định sẽ nghĩ theo hướng là có lý do khác)

Trong lúc gội đầu cho Yuji, tôi hỏi:

“Mẹ về con có vui không?”

Thằng bé nghĩ một lúc rồi khẽ trả lời.

“Con không biết.”

Tôi ngạc nhiên vì không nghĩ thằng bé lại nói vậy. “Sao con không vui ?”

“Thì bởi,” thằng bé quệt bọt xà phòng đang chảy xuống trán nói, “mẹ đang sống ở tinh cầu Lưu Trứ.”

“Ừ”

“Mẹ sẽ phải quay về đó à?”

“Ừ, nhưng mẹ không nhớ phải về đâu…”

Yuji chậm rãi lắc đầu.

“Kể cả mẹ không nhớ thì vẫn sẽ có người đến đón mẹ đi. Mọi câu chuyện đều như vậy. Khi hết chuyện, ai cũng phải trở về.”

“Bởi vậy,” Yuji nói, “tự nhiên con cứ muốn khóc.”

Yuji còn nhỏ vậy mà đã hiểu. Rằng mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, bản thân ý nghĩ đó đã chứa đựng dự cảm về chia ly. Thằng bé đã học được điều này.

“Dù vậy,” tôi nói, “thì việc mẹ đang ở cùng hai bố con cũng vui lắm rồi. Bố con mình phải biết trân trọng khoảng thời gian này.”

Thằng bé bảo vâng, nhưng thực sự tôi không biết nó đang nghĩ gì.

Tôi nói trong lúc xả nước từ vòi sen vào đầu thằng bé.

“Bố nhắc con nhớ là mẹ vẫn ở đây suốt với hai bố con nhé. Mẹ chưa bao giờ xa hai bố con mình cả.”

“Con biết rồi,” Yuji nói. “Nhưng con thấy mẹ có vẻ hơi nghi ngờ.”

“Đúng rồi. Vì vậy càng phải chú ý hơn.”

“Con biết rồi.”

“Xong rồi. OK. Con ra ngoài đi.”

Ra khỏi phòng tắm, Yuji liền gọi Mio.
“Mẹ ơi, con xong rồi. Mẹ lau người cho con!”

Chà chà, tôi nghĩ. Tôi đã mất bao công để rèn cho thằng bé tự làm một số việc, thế mà giờ nó lại làm nũng hệt như ngày xưa.

Tôi ra khỏi phòng tắm thì thấy Mio đang vệ sinh tai cho Yuji, trên người Yuji chỉ có mỗi chiếc quần lót. Yuji nằm gối đầu lên đùi Mio, mắt nhắm nghiền, miệng tủm tỉm cười sung sướng.

“Trời ơi!” Mio nói. “Tai gì mà bẩn thế này!”

Nàng hỏi tôi có vệ sinh tai thường xuyên cho Yuji không, tôi suy nghĩ rồi trả lời nàng là không.

“Anh nghĩ con tự làm được.”

“Sáu tuổi thì sao đã tự làm được.”

Trong lúc vệ sinh tai cho Yuji, thỉnh thoảng nàng lại lẩm bẩm “cái gì thế này”, “sao vậy”, có lúc nàng hắng giọng rồi sau đó im bặt luôn. Chợt một âm thanh khô khốc của vật gì đó rơi xuống mặt bàn vang lên.

“Anh Takumi!” nàng gọi tôi. “Anh lại đây.”

Tôi đi lại chỗ hai mẹ con, tay vẫn cầm khăn bông để lau tóc.

“Gì thế em?”

Thấy nàng chỉ về phía mặt bàn, tôi ghé sát lại để nhìn vật thể nằm trên đó.

Một vật màu đen trông giống như vỏ ốc. Tôi thử cầm thì thấy khá cứng.

“Có phải…” tôi ngập ngừng, “cái này ở trong tai của Yuji?” Mio gật đầu, vẻ mặt như thể đang phải nuốt thứ gì đó rất đắng.

“Trời!” Tôi ném cái vỏ ốc ra xa.

“Trời!” Yuji hét lên. “Takkun hét to thế! Đau hết cả tai!”

Thằng bé đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt tai lại.

Tôi hiểu rồi. Thảo nào Yuji cứ “thế hả” với “gì ạ” suốt bấy lâu nay. Tất cả là tại lớp ráy tai đóng trong tai thằng bé. Trong cái lỗ tai bé xíu ấy, nó đã tích trữ cẩn thận ráy tai suốt cả một năm trời. (Thằng bé vẫn có thói quen tích trữ mọi thứ. Ví dụ như đống bu-lông nhặt ở chỗ nhà máy bỏ hoang).

Tai bên kia của Yuji cũng có một vỏ ốc giống hệt.

Yuji có vẻ không thoải mái lắm khi thấy tai mình bỗng nhiên nghe rõ hơn.

Thằng bé cứ càu nhàu “trời, cái gì thế này”, “lạ quá” mất một lúc.

Cứ như vậy, Mio dần dần chỉnh lại nhịp sóng bị đảo lộn trong suốt một năm qua của chúng tôi. Nàng mất trí nhớ, thậm chí chẳng còn sống trên đời này nữa, vậy mà sao vẫn là chỗ dựa tin cậy hơn hẳn tôi? Phải chăng sự hiện diện của nàng quá đỗi đặc biệt.

Riêng với tôi và Yuji, nàng đúng là một phụ nữ huyền thoại.

 

Advertisements

2 thoughts on “[Novel] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Chương 9

  1. Pingback: [Novel] [Mục lục] Em sẽ đến cùng cơn mưa – Ichikawa Takuji – Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s