Thất tịch không mưa – Chương 16, Trở về

Vào buổi chiều mưa phùn bay bay, họ trở về nhà.

Hàng xóm xung quanh thấy họ đã trưởng thành, Tiểu Tình bệnh tới mức tiều tụy, gầy giơ xương mà đau lòng, muốn giúp cô tẩm bổ.

Mọi người rôm rả nói chuyện vui hồi nhỏ của anh em họ suốt cả tối, tới khuya mới tha cho họ về nhà.

Thật là ấm áp, họ thật sự có cảm giác được trở về nhà.

Sau khi phiêu bạt chân trời góc bể, toàn thân mệt mỏi, mới phát hiện nhà vẫn là nơi ấm áp nhất.

Họ quyết định sẽ tới thắp hương cho cha mẹ, báo cho cha mẹ anh biết đứa con trai, con gái bất hiếu đã về, nhân tiện chỉnh trang lại ngôi mộ bao năm chưa được chăm sóc, cỏ hoang mọc đầy.

Tối đó, họ đều không ngủ, ngồi dưới cây khế đã theo họ suốt những năm tháng thơ ấu, nghe tiếng côn trùng kêu, nói chuyện phiếm, cứ tựa vào nhau như vậy tới tận khi trời sáng.

Cô không nhớ mình đã ngủ thế nào, sau khi bị bệnh, cơ thể rất dễ mệt mỏi, không thể chống đỡ lâu, thường nói chuyện rồi ngủ ngục trong vòng tay anh. Chỉ đến khi cơ thể đau nhói như bị kim châm, cô mới sực tỉnh.

Cô cắn chặt răng, không dám cử động, đầu tiên khẽ gọi Thẩm Hàn Vũ hai tiếng, khi chắc chắn mình không ở trong tầm mắt anh mới cuộn người, mặc sức biểu lộ sắc mặt đau đớn.

Đau, đau quá! Toàn thân như có hàng vạn mũi kim châm. Cứ hai, ba ngày cô lại phải chịu đựng sự đau đớn thế này, cô đã quen dần, không cho anh trai nhìn thấy, điều đó sẽ đau đớn hơn là giết anh ấy, cô biết, cô luôn biết.

Cô cố gắng nén chịu cơn đau, nhịn tới mức trán toát mồ hôi, đau tới mức cảm giác gần như tê liệt. Không biết đã qua bao lâu, ý thức dần trở về, cô đặt lòng bàn tay lên ngực, cảm nhận được nhịp đập yếu ớt, cô thở phào, lau mồ hôi trên trán, dựa vào cảm giác, đoán rằng mình đang ở trong phòng. Cô tìm tới giường, sờ thấy đối tượng Chồng – Vợ, đây là phòng anh trai.

Cô cười khẽ, ôm tượng sứ trong lòng, xoa nhẹ. Đây là quà sinh nhật cô tặng anh năm anh mười tám tuổi, trước khi anh đi Đài Bắc học; sau đó, cô chưa từng vui vẻ. Sự ra đi của anh đã mang theo tiếng cười trong cuộc đời cô.

“Tỉnh rồi à?” Giọng Thẩm Hàn Vũ vọng vào từ ngoài cửa, cô đặt tượng sứ xuống, giơ tay để anh ôm lên xe lăn, anh thuận tay vuốt mái tóc dài của cô.

“Cắt đi có được không ạ?” Cô nghiêng đầu hỏi.

“Đang đẹp, cắt làm gì?” Mười ngón tay thon luồn qua mái tóc dài như con thoi. “Tết tóc hay buộc đuôi ngựa?”

“Buộc đuôi ngựa.” Cô trả lời, rồi tiếp tục: “Đỡ phiền anh.”

“Lại bắt đầu khách khí với anh rồi, Thẩm tiểu thư.” Chải đầu xong, anh đẩy cô vào phòng tắm, lấy khăn ướt lau mặt cho cô. “Không cho cắt, anh không thấy phiền chút nào.”

“Để em tự làm!”

Thẩm Hàn Vũ giúp cô túm tóc cao lên: “Có việc cứ gọi anh một tiếng.”

Anh tiện tay dọn dẹp lại căn phòng. Bao năm không về, bụi chất đầy như núi, rất nhiều chỗ cần quét dọn.

Thẩm Thiên Tình thở dài. Cô biết mình là gánh nặng. Một người đàn ông như anh mà phải làm những việc sinh hoạt thường ngày cho cô: giặt quần áo, nấu cơm, còn cô chẳng giúp được gì, vì anh nói cô là niềm vui duy nhất của anh…

* * *

Nhưng thực sự có đáng không? Vì niềm vui ngắn ngủi này, anh đã trả một cái giá quá lớn…

“Ngơ ngẩn gì thế? Anh làm chút cơm, sau khi ăn xong, anh đưa em đi dạo xung quanh, lâu rồi không về, em muốn đi nơi nào trước?”

Nhét bát đũa vào tay cô, Thẩm Hàn Vũ không ngừng gắp thức ăn cho cô.

“Em muốn đi ra con rạch mà hồi nhỏ anh thường bắt con cá bụng to cho em.”

“Được, có điều bây giờ chắc chẳng còn cá bụng to mà bắt nữa.” Thời đại tiến bộ, môi trường thiên nhiên bị phá hủy gần hết, đến nông thôn mộc mạc cũng không thoát.

“Đúng vây…” Cô thất vọng lẩm bẩm. Những hồi ức quý báu như thế đều dần biến mất, không lưu giữ nổi.

Thẩm Hàn Vũ nhìn sự vắng lặng trong đáy mắt cô, không nén được liền lập tức đổi sang giọng điệu vui vẻ: “Đúng rồi, vừa nãy cô hàng xóm tới giúp anh quét dọn nhà cửa, còn cho anh biết, tuần sau là lễ đầy tháng con trai của cậu Đại Mao nhà cô ấy, muốn mời chúng ta sang uống rượu mừng. Em còn nhớ Đại Mao không? Cậu chàng hơn em hai tuổi, thường bắt nạt em tới mức khóc hu hu chạy về nhà mách anh đấy!”

“Em vẫn còn nhớ, anh ta rất lỗ mãng, lúc nào cũng trêu chọc em, em từng thề ít nhất một nghìn ba trăm năm mươi lần không thèm để ý anh ta nữa. Không ngờ anh ta kết hôn rồi, không biết bây giờ anh ta còn kéo bím tóc của con gái, hắt nước vào người ta nữa không…”

Anh cười khẽ: “Nếu bây giờ còn tệ thế, có thể thấy anh ta chẳng tiến bộ tí nào.”

“Đúng rồi, em muốn trêu anh ta, kể cho vợ anh ta biết chuyện xấu trước kia.”

“Em đừng có thất đức thế, ai lại đi phá hoại nhân duyên của người ta, cẩn thận kẻo bị báo ứng đấy!”

“Không sao, nếu có báo ứng cứ tới tìm anh.”

“Liên quan gì tới anh?”

“Em là em gái anh, anh không gánh vác cho em thì ai gánh vác?”

“Em giỏi lắm. Thẩm Thiên Tình! Bản thân làm điều thất đức, còn muốn kéo anh xuống nước.”

Cô lè lưỡi: “Đáng đời, ai bảo anh là anh trai em?”

Nói nói cười cười, họ ăn xong bữa sáng.

Anh đưa cô đi qua từng địa điểm tạo nên ký ức thời niên thiếu của họ, nhớ lại từng việc xảy ra ở từng nơi, rồi tựa vào nhau dưới cây khế trong đêm, ngắm sao qua đôi mắt anh, sáng biết bao, cho tới khi cô ngủ trong vòng tay anh.

Nếu anh rời khỏi nhà, cô sẽ đốt một ngọn nến, lặng lẽ chờ anh trong góc sân với ánh sao rực rỡ; lúc anh về luôn mang một bó hoa ngải tiên dại cho cô, để hương thơm đại diện cho sự hạnh phúc này bay vào giấc mơ của cô mỗi đêm.

Khi rảnh rỗi, anh sẽ gối đầu lên chân cô đọc sách, còn cô chăm chỉ đan chiếc khăn màu vàng nhạt với tốc độ như rùa bò.

Cô nói muốn đan khăn cho anh, còn nhờ cô hàng xóm dạy cách đan.

Anh nói, với tốc độ của cô, đợi cô đan xong thì đã mùa hè rồi!

Cô cười, đáp lại anh: “Không sao, em có thể giữ lại hơi ấm của em, sang năm anh không sợ lạnh nữa.”

Cô không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cách đan quá phức tạp, cô không làm được, ngày nào cô cũng đan tới khi mệt hay buồn ngủ thì thôi, anh nhẹ nhàng lấy thành phẩm còn dang dở đó ra khỏi tay cô, cười khẽ với cô đang say ngủ: “Ngốc ạ, anh không cần khăn len, chính em đã là sự ấm áp của anh rồi!”

Anh thực sự không nỡ nói cho cô hay, chiếc khăn len này đan buồn cười biết bao, thực sự nếu muốn quàng ra khỏi cửa thì cần phải dũng cảm vô cùng!

Nhưng anh thích cảm giác như vậy, thích cô làm mỗi việc vì anh, thích khi về nhà, từ xa đã nhìn thấy hình dáng yên lặng chờ đợi của cô, cuộc sống ở nhà rất giản dị, giống như bất cứ đôi vợ chồng trẻ bình thường nào trên thế giới, sống những ngày tháng bình thường nhưng vô cùng vui vẻ.

Họ rất giống vợ chồng, thực sự rất giống…

Ngày Đại Mao làm lễ đầy tháng cho con trai, họ cùng tới dự.

Thẩm Thiên Tình lặng lẽ hỏi nhỏ anh: “Vợ Đại Mao có xinh không?”

Anh cũng nói nhỏ bên tai cô: “Cũng được, có điều còn kém xa em.”

Cô cười, đập nhẹ anh một cái. Nếu anh bị đuổi ra ngoài, cô tuyệt đối không nói giúp anh đâu!

Cô và Đại Mao nói chuyện một lúc, khi không có ai, anh ta vô tình nói cho cô biết một bí mật có đánh chết cô cũng không ngờ đến…

“Em biết không? Thực ra anh từng thích em.”

“Hả?” Cô kinh ngạc há miệng, hoàn toàn không thể tin nổi. Anh ta đang đùa à? Cô chưa quên anh ta thích chọc cô biết bao, có thể nói từ nhỏ đến lớn toàn bị anh ta bắt nạt! Sau này, cô cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, bắt đầu học cách phản ứng lại, anh ta có thể thích một nữ sinh đanh đá suốt ngày đánh nhau với anh ta ư?

“Gì mà kinh ngạc tới mức ấy à? Hồi nhỏ ngốc nghếch mà, không biết biểu lộ tình cảm thế nào, đành dùng thủ đoạn trêu chọc để thu hút sự chú ý của em, nếu không sao anh có thể thua em được?”

Đúng vậy, anh thường bị cô đánh tới mức thê thảm nhưng không thực sự trả đòn để cô bị thương, ngẫm ra anh vẫn đầy uất ức.

“Đáng đời anh, cách anh theo đuổi con gái, có ai bị khuất phục mới lạ.”

“Anh cũng không muốn, ai bảo em suốt ngày mở miệng là lại anh trai, anh trai… Anh không chịu nổi, nếu không đối đầu với em thì cả người bứt rứt. Em còn nhớ không? Có một lần, cả ngày em kêu muốn được gả cho anh trai, anh không chịu thua em, nói với em: “Anh em không thể kết hôn, đừng mơ giữa ban ngày nữa!” Lúc đó, em khóc rất ghê! Mẹ anh tưởng anh lại ức hiếp em, bèn lôi anh về nhà đánh cho một trận.”

“Em nhớ.” Cô khẽ cười. Hình như năm cô ba, bốn tuổi thì phải!

“Bây giờ nhớ lại, Vũ vô cùng yêu mến, che chở cho em, anh lại toàn bắt nạt, chẳng trách trong tim em chỉ có anh ấy, chẳng thèm đoái hoài đến anh. Là anh ngốc, dùng cách ngốc nhất mới có thể yêu thầm bao năm nhưng chẳng có chút tác dụng. Năm mẹ em mất, Vũ về chịu tang, mẹ anh mắng anh ấy mấy câu, thực ra lúc đó bà đã đoán được trước anh ấy sẽ đưa em đi, hại anh đến biểu lộ tình cảm cũng không kịp, thổ huyết trọn ba ngày ba đêm, đấm tim gan hận tới mức muốn chết. Mẹ anh nhìn thấu tâm ý anh, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền, vì bà tận mắt nhìn Vũ sinh ra, mẹ em chỉ mang thai có một lần, có thể do sợ Vũ cô đơn mới nhận nuôi em. Tình cảm của em với anh ấy tốt như vậy, ở bên nhau cũng là chuyện sớm muộn, vì vậy anh mới dần hết hy vọng, từ bỏ tình cảm đối với em, chúc phúc cho bọn em tự đáy lòng.”

“Thế à?” Mọi người đều nhìn nhận bọn họ như vậy ư?

“Đúng thế, bọn em rất xứng đôi, bao năm rồi, em và anh ấy cũng được ở bên nhau nhỉ?”

“Anh định nghĩa ở bên nhau là gì?”

“Đương nhiên là kết hôn, sinh con!”

“Em bây giờ thế này, có thể kết hôn, sinh con được không?”

Đại Mao không nói được lời nào.

“Thực ra, bọn em thế này cũng không có gì không tốt. Buổi sáng hằng ngày tỉnh giấc, biết anh ấy ở bên, có thể chạm vào anh ấy, nói chuyện với anh ấy, cảm nhận sự tồn tại của anh ấy, như vậy là đủ rồi, không ai quy định tình yêu phải trải qua kết hôn, sinh con, thậm chí là tình dục, em không nghĩ như vậy, anh trai cũng thế.”

“Anh không tin Vũ không muốn, nếu thực sự yêu một người, có ai không có ham muốn chứ? Trừ phi anh ta không có khả năng.” Giọng nói rất nhỏ cô vẫn nghe thấy.

“Đại Mao tiên sinh, anh thật vô lễ!”

Phía trước khẽ ho hai tiếng, Thẩm Hàn Vũ ôm nhân vật nhỏ quan trọng của ngày hôm nay, đứng cách đó ba mét. “Đại Mao, cô muốn cậu qua tiếp khách.”

“Em qua ngay. Tiểu Tình, chút nữa nói chuyện tiếp nhé!”

Cô xua xua tay: “Anh cứ đi đi!”

Sau khi anh ta đi, Thẩm Hàn Vũ bước tới: “Bọn em vừa nói chuyện gì thế? Không khí dường như khá tốt, cậu ta không giật tóc em chứ?”

“Anh ta dám ư! Nếu anh ta bắt nạt em, em sẽ bắt nạt con trai anh ta, nợ cha con trả.”

“Vậy cơ hội của em đến rồi!” Thẩm Hàn Vũ đặt đứa trẻ anh đang ôm vào lòng cô.

“Oa, anh cuỗm con tin nhỏ này tới đây thật à?” Cô muốn sờ cái má phính phính của đứa bé, kết quả đụng vào một đống nước miếng.

“Đúng vậy, em hạ thủ tàn độc một chút cũng không sao, anh canh chừng giúp em.”

“Ha ha!” Cô cười vui vẻ, xoa xoa mái tóc ngắn lơ thơ của đứa bé, vỗ vỗ cái mông nhỏ, chỉ thấy một cái bỉm dày. Đứa trẻ không biết lòng người hiểm ác, chơi cùng cô, còn hào phóng tặng cô một nụ cười chưa có cái răng nào, cộng thêm một đống nước miếng tiết ra như sông Hoàng Hà, mềm mại nhào vào cô, lại vô tư thơm cô một cái, một tuổi đã mất đi nụ hôn thuần khiết của trai tân rồi!

Thẩm Hàn Vũ tròn mắt nhìn. Tên tiểu quỷ háo sắc này quả thực… quả thực hạnh phúc, tới mức đáng hận!

Cô ngạc nhiên sững lại, không cười được nữa: “Nhỏ như vậy đã biết trộm sắc rồi, lớn lên nhất định tiền đồ thênh thang.”

“Để anh, em đừng bế nữa!” Anh rất buồn bực.

Cô nghe ra sự khác thường, nghiêng đầu hỏi: “Anh, tâm trạng anh không tốt à?”

“Đâu có? Cực kỳ tốt ấy chứ!”

Rõ ràng anh đang rất giận dữ. Cô hiểu ý, cười, gọi khẽ: “Anh, anh quỳ xuống, em nói cho anh chuyện này…”

“Cái gì?”

Tìm được vị trí của anh, cô đưa hai tay sát bên má, nhẹ nhàng hôn anh.

Không có sự quấn quýt mãnh liệt, nóng bỏng, cũng không có biểu hiện của dục vọng, chỉ là in dấu nhiệt độ của cô, sau đó lùi lại.

Thẩm Hàn Vũ ngạc nhiên, chưa kịp cảm nhận được gì, cảm giác ấm áp, mềm mại trên môi đã rời đi, nhưng chỉ như vậy đã đủ khiến linh hồn anh chấn động!

Dục vọng mãnh liệt, điên cuồng trên thế gian đều trở nên không còn ý nghĩa, không thể so sánh bằng sự đẹp đẽ trong phút chốc này…

Hôm đó, cô bị Đại Mao chuốc cho hai chén rượu, hơi say nên đi ngủ sớm.

Nằm bên cạnh cô hồi lâu, anh vẫn chưa thể chợp mắt.

Chống khuỷu tay, nghiêng người ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cô một cách chăm chú, ngón tay anh lưu luyến xoa nhẹ lên mặt cô, trái tim hạnh phúc đến đau đớn, vì giây phút đẹp đẽ này, anh khẽ thở dài.

“Anh..”

Ngón tay anh dừng lại: “Làm em thức giấc à?”

Cô lắc đầu: “Anh, anh có muốn… chuyện đó không?”

Anh ngẩn người, mãi mới hiểu “chuyện đó” có nghĩa là gì.

“Sao đột nhiên em lại hỏi vậy?”

“Hôm nay Đại Mao tình cờ nhắc tới điều này, em nghĩ, có lẽ anh cũng cảm thấy hối hận…”

“Em để ý cậu ta nói linh tinh làm gì, chúng ta như thế này là rất tốt rồi!”

“Vậy ư?” Cô lẩm bẩm, mệt mỏi nhắm mắt.

Rất lâu, rất lâu sau, cô chìm vào giấc mộng, cảm giác ấm áp, mềm mại nơi bờ môi, giọng nói xa xôi không biết vọng từ nơi nào…

“Chỉ cần có thể ở cùng em, anh sẽ không hối hận, em hiểu không? Tình?”

Advertisements

3 thoughts on “Thất tịch không mưa – Chương 16, Trở về

  1. Pingback: [Mục lục] Thất tịch không mưa | Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: [Mục lục] Novel – Thất tịch không mưa | Love you – kill you

  3. Pingback: [Mục lục] Novel – Thất tịch không mưa | Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s