[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 20

CHƯƠNG 20 – Quay trở lại ngôi nhà ma [part 1]

Qua lời kể của La Thiên, tôi biết được tất cả quá trình xảy ra vụ tại nạn đầu tiên. Đó là việc xảy ra cách đây hơn một tháng trước, hôm đó, trời đổ mưa rào, một chiếc xe bus cỡ lớn đã gặp tại nạn trên đường đi đến Hải Nam. Lôi Hiểu và ba người khác do bị tắc đường nên không kịp lên xe; một người đàn ông tên Phổ Tiểu Thiên trước khi lên xe 5 phút thì nhận được cuộc điện thoại của công ty nên đã trả lại vé; còn có một đôi tình nhân do cãi nhau nên cũng xuống xe. Kết quả là, chiếc xe bus đã xảy ra sự cố trên đường cao tốc, tất cả mọi người trên xe đều tử vong. Vụ tai nạn đó giống y như trong ” Tử thần đến rồi “, chỉ khác là không có ai có dự cảm xấu cả. Nhưng những người may mắn sống sót, tính cả Lôi Hiểu là bảy người, lại lần lượt mất mạng. Trước tiên là xe của Lôi Hiểu vô duyên vô cớ bị nổ tung, ba người bạn của Lôi Hiểu chết ngay tại hiện trường. Hiện giờ, La Thiên phát hiện ra hai nạn nhân chính là Phổ Tiểu Thiên đã trả lại vé hôm đó và một người trong đôi tình nhân đó. Bọn họ đều chết do tự sát, hiện trường vụ án không hề có dấu vân tay và vết chân khả nghi, ngoài việc phát hiện ra chiếc nhẫn của mẹ Lôi Hiểu trong tay Phổ Tiểu Thiên.

Mặc dù tôi không thể hiểu nổi tại sao chiếc nhẫn của mẹ Lôi Hiểu lại nằm trong tay Phổ Tiểu Thiên, nhưng sự việc này rõ ràng chính là phiên bản của ” Tử thần đến rồi “, thế mà anh chàng La Thiên lại chê cười việc tin vào ma quỷ, còn nói, khi phát hiện ra xác Phổ Tiểu Thiên, cảm giác trong não có gì đó bay qua, nhưng lại không tóm kịp. Tôi thực sự không hiểu, anh ta vốn đã không hề tin có ma quỷ, tại sao lại còn nhắc đến ” Tử thần đến rồi ” làm gì chứ? Ai dám mạnh miệng nói trên thế gian này không có ma quỷ? Nói không có ma quỷ vì họ chưa gặp, trên thế giới vẫn còn rất nhiều sự việc thần bí không thể nào giải thích được. Tôi lườm anh chàng La Thiên ngồi đối diện, trong lòng thầm mắng anh ta đúng là kẻ cố chấp.

“Tôi nghĩ, cô là một người bị bỏ qua đó”.

“Cái gì mà một người bị bỏ qua?” Tôi hỏi đầy băn khoăn.

La Thiên nói: “Trong Tử thần đến rồi , cái chết của những người sống sót đó đều có thứ tự, nếu như có người can thiệp vào, sẽ bỏ qua và chuyển đến người tiếp theo, nhưng ai cũng không thể thoát được, đây là một kiểu tuần hoàn. Giống như vụ tai nạn của cô và ba người bạn cô vậy, cả ba người bọn họ đều chết, nhưng cô lại sống sót, có lẽ là bị sức mạnh gì đó can thiệp vào, cho nên chuyển đến Phổ Tiểu Thiên, tiếp đến là đôi tình nhân đó, cô gái vẫn sống, bởi vì cái chết của bạn trai khiến cô ta quá kinh sợ, vẫn còn đang ở bệnh viện hôn mê bất tỉnh. Chúng tôi đã tiến hành việc bảo vệ cô ấy 24/24h, tôi không biết việc bảo vệ của chúng tôi có được coi là một sự can thiệp hay không? Nếu được coi như vậy, thì người tiếp theo sẽ là cô!”

Anh đang cố ý dùng lời hù dọa tôi! Nhưng tôi lại không cảm thấy sợ hãi, bởi vì có lẽ tôi đã chết từ khi ở trong ngôi nhà ma rồi, có chết thêm một lần nữa cũng không có gì kỳ lạ cả. Hơn nữa, tôi vốn không phải là Lôi Hiểu, cũng không phải là người may mắn sống sót trong vụ tai nạn đó, tử thần chắc cũng không đến tìm tôi mới phải. Tôi nghĩ một lát, nói: “Theo như anh nói, anh cho rằng sự việc này chính là tử thần đang đòi mạng phải không?”

“Không, là mưu sát!” Ngữ khí khẳng định chắc chắn khiến tôi vô cúng kinh ngạc.

“Mưu sát? Ý anh là ba người bạn của tôi, Phổ Tiểu Thiên và cả bạn trai của cô gái đó toàn bộ đều bị mưu sát? Họ không hề quen nhau, sao lại giết hại họ chứ? Hơn nữa, họ đều là những người may mắn sống sót trong vụ tai nạn, đây có vẻ như trùng hợp quá thì phải?”

“Có một số hung thủ giết người chẳng có mục đích gì cả, chúng coi việc giết người là một hình thức nghệ thuật, giống như ‘Bảy tông đồ'(11) đã đóng vậy, cũng có thể hung thủ của những vụ giết người liên hoàn này chính vì xem bộ phim điện ảnh Tử thần đến rồi , nên mới manh nha ý tưởng giết người, đồng thời dùng việc này để khiêu chiến với cảnh sát”.

Tôi không cảm thấy buồn cười, cứ tưởng là đang viết tiểu thuyết à, còn khiêu chiến với cảnh sát nữa, thật sự tự coi mình là thần thám rồi! Tôi cố nhịn cười, không muốn đả kích lòng tự tôn của anh, hỏi: “Nếu như là vụ án mưu sát do con người gây ra, vậy chiếc nhẫn của Phổ Tiểu Thiên thì sao đây? Hung thủ sao có thể có chiếc nhẫn của mẹ tôi được?”

“Điều này thì tôi không biết!” La Thiên nhún vai, ngừng một lát, bất ngờ nói một câu đầy ẩn ý, “Có lẽ, cần phải hỏi cô đấy!”

Tôi ngẩn người, tiếp đến bèn kêu lên: “Hỏi tôi? Câu nói này của anh là có ý gì vậy? Anh nghi ngờ tôi giết bọn họ sao?”

Anh nhìn tôi chằm chằm: “Vậy sao hung thủ lại có chiếc nhẫn của mẹ cô? Xe nổ tung, ba người họ đều chết, sao chỉ mình cô lại không sao?”

“Ai nói tôi không sao chứ? Tôi chẳng phải là mất trí nhớ sao?”

“Vậy cô có nhơ vụ tai nạn lần đầu tiên không?”

“Tôi nhớ thế nào được chứ? Đã nói là do dì Phấn nói cho tôi biết, tất cả quá trình vụ tai nạn, chẳng phải anh vừa mới nói với tôi đó sao? Anh vô lý vừa thôi chứ!” Tôi tức giận đến độ toàn thân run rẩy, anh ta đúng thật là vô lý hết sức, không thể tưởng tượng nổi!

“Là như vậy sao?” Anh ta cười mà như không cười.

“Sao lại không?” Tôi không thể nhẫn nhịn hơn được, nhìn chằm chằm anh ta, hít thở một hơi thật sâu, quyết định đánh cược một phen, “Nếu như tôi nói với anh, tôi không phải Lôi Hiểu, anh có tin tôi không?” Mặc dù tôi bị anh làm cho tức chết, nhưng khi tôi hỏi anh câu này, ánh mắt nhìn anh thực sự rất chân thành. Không ngờ, anh cười van mấy tiếng, cười đến độ không có bất cứ sắc thái tình cảm nào, cứ cười “ha… ha…” mấy tiếng, tràn đầy vẻ châm biếm, giẫm đạp lên sự chân thành của tôi. “Tôi đau có khẳng định chắc chắn cô là hung thủ, sao lại phải vội trốn tránh trách nhiệm thế?”

“Anh…” Đáng ghét! Tôi tức đến độ không thốt lên lời, chỉ có thể trợn tròn đôi mắt.

Đúng lúc đó, điện thoại của La Thiên đổ chuông, anh nghe máy, nói: “Cô ta tỉnh rồi à? Được, tôi đến ngay đây!” Sau khi tắt máy, anh hỏi tôi: “Cô có muốn cùng đi thăm Y Khả Ly không?”

tôi ngẩn người, đang định hỏi anh xem Y Khả Ly là ai thì đoán ra được, có lẽ chính là người may mắn sống sót còn lại. Thế nên, tôi lập tức cầm túi xách lên, gật đầu nói: “Đi!”

*****

Hai mươi phút sau, tôi và La Thiên đi đến bệnh viện Nhân dân thành phố. Chúng tôi nhìn thấy Y Khả Ly ở một phòng bệnh đặc biệt. Trông cô rất trẻ, chắc khoảng hai mươi tuổi, nếu như không phải vì khuôn mặt quá tiều tụy, cô chắc là một cô gái xinh đẹp. Đôi mắt cô mở to, đầy nỗi sợ hãi kinh hoàng, bộ dạng bị sợ hãi quá mức.

La Thiên thì thầm với hai người đứng ngoài cửa mấy câu, hai người đó gật gật đầu, bước đi, có lẽ là đi thay quần áo. La Thiên nói đã cho người canh gác bảo vệ Y Khả Ly 24/24h. Sau đó, anh lại nói với người phụ nữ trung niên ngồi bên giường bệnh: “Bà Y, tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy, có được không?”

Bà ta có lẽ là mẹ của Y Khả Ly, cũng giống như dì Phấn, toàn thân toát ra khí chất quý phái sang trọng, khiến người khác phải kính nể, vừa nhìn đã biết ngay là một quý bà giàu có. Mắt bà hơi đỏ, chắc là không được nghỉ ngơi đầy đủ, trông bà rất mỏi mệt, phấn son trên mặt cũng có phần hơi nhòe nhoẹt. Bà nhìn La Thiên, không nói gì, nhưng rõ ràng là không đồng ý.

“Bà Y, bà yên tâm, tôi không làm mất quá nhiều thời gian đâu!”

Lần này, bà Y không thèm nhìn La Thiên luôn, lạnh lùng nói: “Có gì thì cứ hỏi đi, tôi là mẹ nó, còn có điều gì không thể nghe được chứ? Con gái tôi từ bé đã không được khỏe mạnh, thiếu máu, chỉ bị kích động một chút là đã ngất xỉu rồi”. Ý tứ trong câu nói là hy vọng những câu hỏi của La Thiên sẽ có chừng mực hơn, đừng kích động con gái bà.

La Thiên thấy vậy, cũng không tiện yêu cầu bà ra ngoài nữa, đành phải ngồi xuống ghế, khẽ nói: “Y Khả Ly, cô có thể nói cho tôi nghe sự việc xảy ra tối qua hay không?” Rồi lại bổ sung thêm một câu, “Tôi là cảnh sát hình sự La Thiên”.

Cơ thể Y Khả Ly thoáng run rẩy, con ngươi mắt khẽ chuyển động, nỗi hoảng sợ trong mắt càng sâu sắc hơn. Cô co rúm người lại một góc, lắp bắp: “Tôi… tôi không biết, tôi cũng không… không biết…”. Giọng nói của cô rất khẽ, nhỏ như tiếng muỗi kêu, hơn nữa, từ giọng nói của cô toát ra sự bất lực, như thể không ai có thể giúp đỡ được cô, khiến người ta xót xa thương cảm.

Bà Y vội nắm chặt tay con gái, nhìn La Thiên, dường như muốn ngăn cản anh tiếp tục hỏi, nhưng môi bà chỉ khẽ động đậy, chứ không nói gì.

“Tôi nghe nói, ngày mòng 6 tháng 7, cô và bạn trai Đinh Dũng Kiện chuẩn bị đi Hải Nam, kết quả là bởi vì cãi nhau nên đã xuống xe trước khi xe khởi hành, có phải vậy không?”

“Đúng vậy… chúng tôi sau đó mới hay tin, chiếc xe bus đó đã xảy ra sự cố. Đinh Dũng Kiện còn cười nói với tôi, may mà tôi cãi nhau với anh ấy, nếu không… nếu không, chúng tôi cũng có thể đều chết cả rồi…”

La Thiên thay đổi tư hế, nghiêng người về phía trước, nở nụ cười dịu dàng, dùng ngữ khí như kiểu nói chuyện phiếm: “Theo tôi biết, Đinh Dũng Kiện là một cậu thanh niên trẻ trung sôi nổi, liệu trong khoảng thời gian này, cậu ấy có gặp phải chuyện gì khiến cậu ấy nghĩ quẩn hay không?”

“Không có, anh ấy không tự sát đâu, chắc chắn anh ấy không tự sát đâu, không đâu…” Giọng nói của Y Khả Ly rất bi thương, nghẹn ngào, nhưng trong đôi mắt mở to của cô lại không hề chảy lấy nửa giọt nước mắt.

“Cho nên, tôi muốn biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì, cô có thể nói cho tôi biết được không?”

“Tối qua…” Cơ thể Y Khả Ly dường như khẽ thả lỏng ra đôi chút, nhưng ngay lập tức lại trở nên căng thẳng, đôi vai khẽ run rẩy, “Bởi vì hôm qua là ngày lễ Xá tội vong nhân, cho nên tôi hẹn các bạn học đến nhà tôi để tổ chức vũ hội hóa trang. Vốn dĩ chẳng xảy ra chuyện gì cả, cho đến tận hơn 1h, tôi nghĩ rằng bố mẹ tôi cần đi ngủ, cho nên định bảo mọi người về. Khi Dũng Kiện vào nhà vệ sinh, không biết tại sao đột nhiên mất điện, nhưng chỉ một lúc sau, đèn đã sáng lại. Đợi đến khi người giúp việc quét dọn sạch sẽ, tôi đã tắm gội thay đồ xong, nhưng Dũng Kiện vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, thế nên tôi bèn gõ cửa. Gõ cửa hồi lâu, tôi thấy bên trong không có phản ứng gì, tôi bèn thử vặn tay nắm cửa, thật không ngờ, cửa… cửa lại mở ra, tôi nhìn thấy… tôi nhìn thấy…”

Nói đến đây, đôi mắt Y Khả Ly đột nhiên mở to, toàn thân run rẩy kịch liệt, bộ dạng đó rõ ràng là quá sợ hãi. Bà Y lập tức ấn chuông điện ở đầu giường, cầu xin La Thiên đừng hỏi thêm gì nữa.

Xem tình hình này, chắc chắn là không thể hỏi thêm được gì nữa, thế nên tôi và La Thiên cùng rời khỏi phòng bệnh, bà Y đuổi theo sau, gọi La Thiên lại: “Các người có thể không sai người canh giữ phòng bệnh giống như nhà tù được không? Đinh Dũng Kiện tự sát, chẳng liên quan gì đến con gái tôi cả!”

“Bà Y, không phải chúng tôi nghi ngờ con gái bà, mà là bảo vệ!”

“Bảo vệ?” Bà Y nhíu mày, “Cám ơn, nhưng chúng tôi không cần!” Nói xong, bà bèn quay người đi vào phòng bệnh.

Một người đàn ông đang ngồi ghế chợt đứng dậy, nói với La Thiên: “Đội trưởng La, vậy thì… có còn cần tiếp tục bảo vệ nữa không?”

“Tôi đã nói với các anh bao nhiêu lần rồi, đừng có lẫn lộn giữa việc bảo vệ và theo dõi, như vậy sẽ làm cho người nhà bệnh nhân thấy phản cảm! Được rồi, hãy thay một nhóm người khác tới, không nên tiếp cận sát phòng bệnh quá, có tình hình gì thì phải gọi cho tôi ngay!”

Khi từ bệnh viện bước ra, đèn nê-ông hai bên đường đã sáng rực, ánh sáng đèn vàng vọt chiếu xuống mặt đường và trên vai khách bộ hành. Con đường phía trước trông giống như được bao phủ trong một bầu không khí lờ nhờ tối, đau buồn và mờ mịt.

Nghĩ đến nét mặt sợ hãi kinh hoàng của Y Khả Ly, tôi hỏi La Thiên: “Bạn trai của cô ấy chết trông đáng sợ lắm sao?”

“Cổ bị cửa gần đứt, ở hiện trường vụ án, chúng tôi tìm thấy mấy mảnh dao, cũng chứng thực được mấy mảnh dao này chính là hung khí, trên mảnh dao chỉ có dấu vân tay của nạn nhân. Tại hiện trường, không hề phát hiện ra dấu vết giằng co, bước đầu đoán định là nạn nhân chết do tự sát”.

Tôi “ồ” một tiếng ra chiều suy nghĩ, trong lòng lại dâng lên mối nghi ngờ: “Lúc trước anh nói, anh ấy là một cậu thanh niên trẻ trung sôi nổi, nhưng qua hình ảnh cổ anh ấy bị cứa gần đứt, có thể thấy ý nghĩ tự sát của anh ấy rất kiên định, tôi chỉ không hiểu, sao anh ấy lại muốn chọn nhà vệ sinh trong nhà bạn gái mình làm địa điểm để tự sát chứ?”

“Đây cũng chính là điều tôi thấy nghi ngờ, hơn nữa, tôi luôn cảm thấy có gì đó không thỏa đáng, thứ cảm giác này rất mãnh liệt. Khi tôi nhìn thấy thi thể của Đinh Dũng Kiện đã có cảm giác như vậy, chỉ đáng tiếc, nhất thời tôi không nói được ra đó là gì?”

“Cảm giác?” Tôi kinh ngạc nhìn anh, sao anh lại luôn thích dựa vào cảm giác để suy đoán sự việc? Cảm giác là gì? Quả là thiếu thực tế! Thực sự rất khó tưởng tượng anh ta như vậy mà lại cũng có thể lên được chức đội trưởng đội hình sự.

“Đúng vậy, cảm giác của tôi chưa bao giờ sai, tôi nghĩ, hung thủ chắc là đã trà trộn vào đám người hóa trang, nhân lúc Đinh Dũng Kiện vào nhà vệ sinh đã tắt cầu giao điện, rồi giết chết cậu ấy”.

“Nhưng anh cảnh sát ơi, anh có nghĩ đến việc, hung thủ có thể cứa đúng vào cổ Đinh Dũng Kiện trong lúc tối đen như thế, mà lại còn không để lại ở hiện trường bất cứ dấu vết giằng co nào nữa chứ?”

“Tôi đã nghĩ tới, bởi vì, trước đây tôi cũng đã từng gặp một vụ án tương tự. Một cô gái ngồi trong quán bar đã bị giết chết chỉ trong vòng năm phút ngắn ngủi quán bị mất điện. Hơn nữa, trong thời gian ngắn ngủi như vậy, hung thủ đã hoàn thành việc giết người, cất giấu hung khí, rồi lại ung dung rời khỏi đó. Thực ra, việc này rất đơn giản, hung thủ đã đeo một cặp kính nhìn được trong đêm, có thể lần này, hung thủ cũng dùng cách gây án này”. Nói xong, anh lại bổ sung thêm một câu: “Cô cảm thấy tôi phân tích đúng không?”

Tôi không hiểu ý của anh, xua xua tay: “Tôi không biết, tôi có phải là cảnh sát đâu. Được rồi, tôi không nói chuyện với anh nữa, dù sao tôi cũng không nói lại được anh, tôi về nhà đây”. Nói xong, tôi giơ tay vẫy một chiếc taxi, chuẩn bị lên xe, tôi đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn nói với anh, “La Thiên, tôi biết anh không tin tôi, nhưng tôi xin anh giúp tôi một việc, giúp tôi điều tra cái chết của Ngô Vĩnh Thanh, Chung Thành Vỹ và cả Lưu Gia Minh, được không? Tôi nhờ anh đấy, khi anh điều tra ra, hãy gọi điện ngay cho tôi, anh nhớ nhé, là Ngô Vĩnh Thanh, Chung Thành Vỹ và Lưu Gia Minh, cám ơn anh!”

Tôi ngồi vào trong xe, lúc xe chuyển bánh được không xa, tôi đã thấy hối hận về câu nói vừa rồi của mình, bởi vì, tôi chợt hiểu ra ý tứ câu nói của La Thiên, “Cô cảm thấy tôi phân tích đúng không?”. Câu nói này trán đầy sự nghi ngờ, như thể tôi đang theo đôi kính nhìn được trong đêm để giết Đinh Dũng Kiện vậy. Hơn nữa, vừa rồi tôi không những không nhận ra ý tứ đó, lại còn ngớ ngẩn nhờ anh ta giúp tôi điều tra cái chết của ba người bọn Ngô Vĩnh Thanh nữa chứ. Không khéo, tên La Thiên đần độn này lại nghi ngờ cái chết của bọn Ngô Vĩnh Thanh có liên quan đến tôi cũng nên.

Xui xẻo quá đi, thật không ngờ lại quen biết với một tên cảnh sát ngớ ngẩn, chỉ biết dựa vào cảm giác để phá án!

Advertisements

3 thoughts on “[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 20

  1. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Love you – kill you

  3. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s