[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 17

CHƯƠNG 17 – Vụ mất tích thần bí [part 2]

Mười giờ sáng, tôi nhận được cuộc điện thoại của Ngô Tử Thụ, anh ta nói đã giúp tôi hẹn Cổ Tiểu Yên rồi, nửa tiếng nữa gặp nhau ở quán café Thượng Đảo trên đường Vĩnh Xướng. Tôi thay quần áo xong, đang chuẩn bị ra khỏi cửa, điện thoại lại vang lên, là một người con gái lạ gọi tới, nhưng qua ngữ khí trong điện thoại, có lẽ cô ta và Lôi Hiểu là bạn thân của nhau, hỏi tôi đã xuất viện từ khi nào với vẻ rất quan tâm.

Tôi nói qua loa mấy câu, vội bước ra khỏi cửa. Ở đầu dây bên kia, cô ta kêu lên: “Thái độ kiểu gì vậy, hả con nha đầu chết tiệt kia! Mình là Tống Lệ Văn”.

“Ơ, không phải, mình đang có việc phải ra ngoài”.

“Cái gì? Cậu định ra ngoài sao?” Cô ta lại kêu lên, “Mình sắp đến cổng nhà cậu rồi, cậu đợi mình chút nhé!”. Nói xong, cô ta bèn tắt máy.

Tôi vừa mới đi xuống tầng dưới, liền nhìn thấy một chiếc taxi dừng ngoài cổng, rồi một cô gái mặc chiếc váy liền hai dây có hoa màu lam nhỏ li ti bước xuống, bước nhanh về phía tôi, tươi cười rạng rỡ: “Cậu bình phục nhanh thật đấy, Hiểu Hiểu”.

Cô gái này rất đáng yêu, có nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, nụ cười của cô dường như khiến cho bầu trời đang u ám trở nên trong xanh hơn. Cô để tóc ngắn vén tai, mũm mĩm, nhìn trông như búp bê vậy.

Kỳ lạ, hình như tôi đã gặp cô gái này ở đâu rồi thì phải, tôi vừa nghĩ vừa mỉm cười với cô, không biết nên nói gì.

“Sao thế, Hiểu Hiểu? Bộ dạng của cậu cứ như thể không hề quen biết mình vậy? Cứ ngẩn người nhìn mình thế?”

Vừa nói, cô vừa đi thẳng lên lầu: “Ơ? Dì Phấn và vú Ngũ không có nhà sao?”

“Mình không biết, chắc là đi chợ rồi”. Tôi vừa đi theo cô ta lên tầng, vừa lơ đễnh nhìn giờ hiển thị trên di động, tôi còn phải đến quán café Thượng Đảo trên đường Vĩnh Xướng để gặp Cổ Tiểu Yên nữa, cô gái Tống Lệ Văn này đến chẳng đúng lúc gì cả.

Cô đi thẳng vào phòng tôi với vẻ rất tự nhiên và quen thuộc, giống như vào phòng của chính mình vậy, tôi thật không biết nên đuổi khéo cô về bằng cách nào đây.

Thấy tôi không nói gì, cô nghiêng đầu lại nhìn tôi: “Ôi, cậu và bác sĩ Mễ dạo này thế nào rồi?”

“Bác sĩ Mễ?” Tôi chau mày, “Chẳng thế nào cả!”

“Đúng là bụng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo! Chẳng phải cậu rất thích anh ấy sao?”

Tôi cười nhạt, lại nhìn đồng hồ trên di động.

Cô nhìn tôi một lúc, rồi mới nói: “Kỳ lạ, Hiểu Hiểu, hình như cậu đã thay đổi, trước đây cậu không như vậy mà”.

“Không đâu, mình… mình có việc gấp phải đi ngay, việc quan trọng”.

Cô cười: “Ghét thật đấy! Người ta vừa mới đến, cậu đã đòi đi, mình còn muốn được ngủ một giấc trên chiếc giường mềm mại này của cậu đấy”. Nói xong, lại lườm tôi một cái.

Bộ dạng đáng yêu của cô khiến tôi thấy dễ chịu, tôi cũng cười, nói: “Hay là cậu cứ ngủ ở đây, mình đi một lát rồi về”.

“Thôi đi, mình đi cùng với cậu nhé, cậu đợi mình một lát, mình vào nhà vệ sinh”. Cô lưu luyến rời chiếc giường, nhún nha nhún nhảy bước vào nhà vệ sinh.

Mọi việc đều hết sức bình thường, không có bất cứ sự khác lạ và ám thị nào, cho nên, tôi vừa ngồi xuống giường chờ cô vừa lôi máy MP4 ra nghe, vốn không hề nghĩ có thể xảy ra chuyện gì. Ai có thể ngờ, một người ở trong nhà vệ sinh cũng có thể xảy ra chuyện được cơ chứ? Hơn nữa, lại còn ở trong nhà.

Máy MP4 đang phát bài “Sứ Thanh Hoa” của Châu Kiệt Luân, bài hát của chàng ca sĩ này, tôi vốn nghe không hiểu lắm, tiết tấu nhanh cứ như là đang tụng kinh, nhưng không thể phủ nhận, “Sứ Thanh hoa” là một bài hát rất hay, nghe rất dễ chịu, nên tôi ấn nút nghe mãi một bài. Nhưng sau khi tôi nghe bài hát này tới ba lần, Tống Lệ Văn vẫn chưa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn, nghe ba lần bài hát này, chắc chắn đã quá mười phút, sao cô ấy lại có thể vào đó lâu thế?

Tôi nhìn cánh cửa phòng vệ sinh, lại không tiện giục cô ấy, có lẽ là cô ấy ăn phải thứ gì đó không vệ sinh, nên đau bụng. Thế là, tôi nằm nửa người trên giường, nhẫn nại đợi cô ấy. Vừa nghe nhạc vừa nghĩ, lát nữa gặp Cổ Tiểu Yên, nên nói gì với cô ta đây? Hỏi cô ta rốt cuộc là ai, hay là hỏi cô ta có phải đã từng chơi đùa với rắn, giết người trong ngôi nhà ma? Vừa nghĩ đến những hình ảnh nhìn thấy trong ti vi ở ngôi nhà ma, đã khiến tôi sợ hãi dựng tóc gáy. Sự việc hãi hùng đó cho dù đúng thực là do chính cô ta gây nên, cô ta cũng chưa chắc đã chịu thừa nhận.

Trong lúc đang suy nghĩ miên man, tính đến lúc này, ít nhất cũng phải thêm hơn mười phút nữa, tôi không thể đợi thêm được nữa, nếu như một người vào nhà vệ sinh hơn hai mươi phút, thì có lẽ là không được bình thường.

Chắc không phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì rồi chứ? Nhưng ngay lập tức, tôi lại cảm thấy sự lo lắng của mình thật buồn cười, đi vào nhà vệ sinh thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Chẳng lẽ lại ngã nhào vào bồn cầu?

Mặc dù như vậy, nhưng tôi vẫn tắt máy MP4 và đi đến đó, vì tôi đã mất hết kiên nhẫn rồi, cô ấy đi vệ sinh lâu quá.

Tôi khẽ gõ cửa: “Tống Lệ Văn, cậu xong chưa vậy?”

Không có ai trả lời, trong nhà vệ sinh không có bất cứ âm thanh nào.

Tôi lại hỏi thêm mấy lần nữa, nhưng bên trong vẫn không có tiếng trả lời.

“Này! Không phải là cậu rơi vào…” Cùng lúc tôi mở cánh cửa nhà vệ sinh ra, giọng nói của tôi cũng chợt im bặt, trong nhà vệ sinh không có ai cả!

Nhà vệ sinh khép kín, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ trên tường, nhưng ô cửa sổ đó nhỏ đến nỗi con mèo cũng không thể ra ngoài được, còn Tống Lệ Văn thì lại bốc hơi biến mất khỏi căn phòng này.

Nhìn nhà vệ sinh trống không, tôi chợt nhớ đến việc đi cùng với Diêu Giai đến ngôi nhà ma. Diêu Giai cũng biến mất trong ngôi nhà ở trên tầng, sau đó lại ly kỳ xuất hiện trong nhà vệ sinh tầng dưới và bị lột da mặt… Tôi không dám liên hệ hai sự việc này lại với nhau, nhưng việc Tống Lệ Văn không cánh mà bay không thể không khiến tôi nghĩ như vậy được, giữa chúng có sự quen thuộc khiến ta nghẹt thở.

Tôi hít thở một hơi thật sâu, lạnh toát, quay người lao xuống tầng dưới, đâm thẳng vào vú Ngũ vừa mới đi chợ về ở ngay bậc cầu thang, suýt chút nữa làm bà lăn xuống, bà vội vàng nắm lấy tay vịn cầu thang, hốt hoảng lên tiếng hỏi: “Cô chủ, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi không có thời gian để giải thích với bà, chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh tầng 1, bên trong trống không. Sau đó, tôi lại chạy lên chạy xuống, điên cuồng tìm kiếm Tống Lệ Văn đangbị mất tích trong từng nhà vệ sinh trong cả ngôi nhà. Cuối cùng, tôi ngồi bệt xuống đất, thở dốc, Tống Lệ Văn tại sao lại biến mất chứ? Sao cô ấy lại biến mất chứ?

“Cô chủ…”

“Vú đừng đến đây!”

Vú Ngũ vốn định đi đến chỗ tôi, nghe thấy tôi hét lên như vậy, bà lập tức dừng bước, đứng yên ở đó không biết nên làm gì.

“Vú có nhìn thấy…” Tôi định nói nhưng lại ngừng lại, tôi biết, có hỏi bà cũng chỉ vô thôi, Tống Lệ Văn vốn không hề bước ra khỏi nhà vệ sinh, vú Ngũ sao có thể nhìn thấy cô ấy được chứ?

“Nhìn thấy gì cơ?” Vú Ngũ thận trọng lên tiếng.

Tôi không trả lời bà, lả người dựa đầu vào tường, tất cả những việc này là sao vậy nhỉ? Tại sao đều bắt tôi gặp phải chứ? Tống Lệ Văn là ai? Sự xuất hiện của cô ấy lẽ nào chỉ vì để biến mất ngay trước mắt tôi? Hoặc là, não tôi đúng thật là có vấn đề, xuất hiện ảo giác? Vốn không hề có cô gái tên Tống Lệ Văn này, cô ấy vốn không hề đến đây, càng không bị biến mất trong nhà vệ sinh, tất cả mọi việc này, đều là ảo giác của tôi!

Nghĩ đến đây, tôi đứng bật dậy, lao vào phòng, tôi cầm di động, kiểm tra các cuộc gọi đến, sau đó, tôi ngẩn người một lát, ấn nút gọi lại số điện thoại Tống Lệ Văn gọi đến cho tôi, điện thoại báo số máy đối phương không đủ tài khoản(6).

Cuối cùng, tôi cũng không thể chịu đựng thêm được nữa, ôm chặt đầu gối, khóc hu hu. Tôi biết, đây không phải là ảo giác, Tống Lệ Văn thực sự đã đến đây, cũng đúng là đã biến mất trong nhà vệ sinh, nếu không, số điện thoại đó là do ai gọi đến được cơ chứ?

“Cô chủ…” vú Ngũ đứng ở cửa, muốn vào an ủi tôi, nhưng lại rụt rè sợ sệt.

“Ra ngoài! Vú ra ngoài đi!” Bà đã ngần ấy tuổi, tôi không cố ý nổi nóng với bà, nhưng tôi cảm thấy sợ bà, từ đêm hôm qua sau khi nhìn thấy bà treo cổ trong phòng, tôi vô cùng sợ hãi, tôi thậm chí còn cho rằng, bà đã đóng giả vẻ già nua như vậy. Cho nên, sau khi hét lớn với bà, tôi lại càng khóc to hơn, tôi không biết ai có thể cứu tôi thoát ra khỏi cái bãy này.

Tôi gọi điện thoại cho La Thiên, nhưng sau khi anh nghe máy, tôi lại không thể nói được gì, chỉ khóc nghẹn ngào. Anh cũng không nói gì, chỉ yên lặng lắng nghe tôi khóc, khóc hồi lâu, cuối cùng tôi tắt máy. Xem ra, anh ta còn trầm uất hơn cả Mễ Dương, ít ra cũng cần phải hỏi xem tại sao tôi khóc chứ.

5.Hồi hải mã hay hồi cá ngựa (hippocampus) là một phần của não trước, là cấu trúc nằm bên trong thùy thái dương. Nó tạo thành một phần của hệ thống Limbie và có liên quan đến hoạt động lưu giữ thông tin và hình thành ký ức trong trí nhớ dài hạn và khả năng định hướng trong không gian. Con người và các loại động vật có vú khác có hai hồi hải mã, mỗi cái ở một bán cầu não.

6.Ở Trung Quốc, có thêm hình thức cả hai máy điện thoại khi gọi và nghe đều bị mất cước phí điện thoại.

*****

Khi nhận được cuộc điện thoại của Ngô Tử Thụ, tôi mới nhớ ra còn phải đi đến đường Vĩnh Xướng gặp Cổ Tiểu Yên nữa, vừa rồi, bị sự việc Tống Lệ Văn mất tích một cách bí hiểm làm cho sợ hãi quá, suýt nữa quên luôn việc này. Ngô Tử Thụ rất tức giận, ở trong điện thoại, chất vấn tôi tại sao lại cho anh ta leo cây, tôi luôn miệng xin lỗi anh ta, nói sẽ đến đó ngay.

Tôi lấy giấy ăn lau sạch nước mắt, vội vàng bước ra khỏi phòng, vốn định vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhưng tôi lại không dám vào, tôi sợ mình cũng bị biến mất giống như Tống Lệ Văn. Có trời mới biết tại sao cô ấy không cách mà bay, biến mất khỏi nhà vệ sinh vốn hoàn toàn khép kín như vậy, một người sống sờ sờ ra đó, sao có thể bốc hơi biến mất như vậy được chứ? Rốt cuộc, cô ấy đã bĩ đưa đi đâu? Và bị thứ gì đưa đi được chứ?

Khi tôi bước xuống lầu, vú Ngũ đang quay lưng lại phía tôi nói chuyện điện thoại, giọng bà rất khẽ: “Tôi không biết, cô ấy khóc rất thảm thiết, hình như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, và chạy khắp nơi như là một con nhặng vậy… trong nhà không có ạ… đúng vậy, liệu có cần gọi bác sĩ Mễ… Ơ, thực sự cần bắt cô ấy…” Nói đến đây, giọng vú Ngũ càng nhỏ hơn, thậm chí tôi không thể nghe rõ những câu nói phía sau, nhưng cũng khiến con tim tôi như bị chích một nhát, nhói đau. Tôi nhón chân thật khẽ, không dám làm kinh động đến bà, bước nhanh ra khỏi cửa.

Tôi không biết vừa rồi có phải vú Ngũ nói chuyện với dì Phấn hay không, tôi thầm nhắc lại lời bà: “Thực sự cần bắt cô ấy…” Trong câu nói này, rõ ràng là tràn đầy sự nguy hiểm, thậm chí còn đầy sát khí. Tôi không kìm được, khẽ run lên, họ muốn làm gì tôi chứ? Lời nói của bà chắc chắn là muốn nói tới Lôi Hiểu, còn tôi thì lại quá xui xẻo, nhập vào thân xác Lôi Hiểu. Nếu như họ thực sự muốn làm hại Lôi Hiểu, tại sao lại phải đợi đến tận bây giờ? Cứ phải đợi đến khi tôi biến thành Lôi Hiểu mới chuẩn bị ra tay? Lẽ nào họ đã sớm biết tôi không phải là Lôi Hiểu thực sự, cho nên mới ra tay với tôi? Tôi ngước nhìn đường chân trời xa tít tắp và u ám, chỉ muốn khóc nhưng không thể khóc nổi.

Hai mươi phút, tôi ngồi xe taxi đến quán café Thượng Đảo trên đường Vĩnh Xướng, vừa vào tôi đã nhìn thấy Cổ Tiểu Yên ngồi ngay ở vị trí gần cửa sổ, cô ta đang sốt ruột nhìn xung quanh, rõ ràng đã không thể kiên nhẫn hơn được nữa. Tôi đi đến đó, ngồi xuống ghế đối diện với cô ta, cô ta bĩu môi: “Nghe tên biến thái đó nói cô tìm tôi?” Có thể nhận ra thái độ của cô ta không hề thân thiện chút nào.

“Ơ, đúng vậy, xin lỗi, để cô phải đợi lâu rồi”. Tôi hơi ngẩn người, ngay cả cách xưng hô của cô ta với Ngô Tử Thụ cũng giống y như đúc. Tôi trấn tĩnh lại nhìn cô ta, thứ cảm giác này, nếu không phải tự mình trải qua thì không thể nào trải nghiệm được, giống như đang soi gương, nhưng lại hoàn toàn không phải đang soi gương. Cứ nhìn mãi, trong lòng tôi bỗng trào dâng cảm giác tuyệt vọng, nỗi tuyệt vọng chưa từng có bao giờ, hơn nữa còn kèm theo cả sự lạnh giá đến tận xương tủy, bởi vì tôi đã cảm nhận rõ ràng được rằng, cô ta không phải là tôi

Đương nhiên, cô ta chắc chắn không phải là tôi, nếu không, thì tôi là ai chứ? Mặc dù nhìn cô ta, bất luận là vẻ bên ngoài, hay giọng nói đều giống tôi y hệt, nhưng… Tôi không biết phải hình dung loại trực giác này của tôi như thế nào. Mọi người đều nói, con mắt là cửa sổ của tâm hồn, đúng vậy, đó quyết không phải là ánh mắt của Cổ Tiểu Yên. Mặc dù khi tôi nhìn cô ta, cô ta cũng nhìn tôi, mặc dù biểu hiện của cô ta bình tĩnh, phẳng lặng như mặt nước, nhưng trong ánh mắt cô ta thể hiện ra sự bất an, hơn nữa rất lạnh, cực kỳ sắc bén, giống như một con dao nhọn. Cô ta đang cố che giấu chân tướng sự thật mà tôi không hay biết. Qua ánh mắt của cô ta có thể nhận ra, cô ta là một cô gái độc ác, bản chất xấu. Hơn nữa, cô ta tạo cho tôi thứ cảm giác quái dị, quái dị đến nỗi tôi không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả. Tôi thậm chí còn đoán định cái cơ thể ngồi đối diện tôi đây vốn không phải là của tôi!

Suy nghĩ này khiến tôi giật nảy mình, đây cũng chính là nguyên nhân khiến tôi tuyệt vọng và ớn lạnh. Một cô gái có bản chất xấu như vậy biến thành tôi, có trời mới biết cô ta sẽ gây ra những chuyện gì, liệu có làm hại bố mẹ tôi hay không. Nhưng, nếu như cơ thể này không phải là của tôi, vậy thì cơ thể của tôi ở đâu? Lẽ nào vẫn đang nằm cạnh thi thể của Diêu Giai trong nhà vệ sinh trong ngôi nhà ma sao? Còn nữa, nếu như cơ thể này không phải là của tôi, vậy thì cô gái trước mặt tôi đây là ai chứ? Sao cô ta lại thay thế tôi? Sao cơ thể giống y hệt tôi chứ? Điều này rõ ràng không hợp logic. Nhưng trực giác của tôi sao lại mãnh liệt như vậy chứ?

Tôi đột nhiên nhớ lại đã từng có lần có mấy người đánh nhau trong cửa hàng của mẹ, không may đập cốc trà vào trán tôi, nếu như muốn biết cơ thể trước mặt tôi đây có phải là của tôi hay không, chỉ cần xem trên trán cô ta có vết sẹo hay không là rõ ngay. Nhưng trán cô ta bị tóc mái dày che khuất, tôi sao có thể xem được đây? Tôi vừa bồn chồn vừa suy nghĩ đối sách.

“Cô hẹn tôi ra đây chắc không phải để săm soi tôi chứ?”

Cô ta vừa mở miệng nói, tôi ngược lại còn trấn tĩnh hơn, tôi cười nói: “Đương nhiên không phải như vậy rồi, chúng ta hãy ăn chút gì đã nhé”. Nói xong, tôi giơ tay gọi nhân viên phục vụ, chọn món mỳ Ý xào, cô ta chọn món thịt bò bít tết, còn dặn thêm thịt bò không được chín quá, tốt nhất vẫn còn chút máu. Tôi nghe mà thấy lạnh xương sống, lập tức nghĩ đến hình ảnh của cô ta hút máu rắn trong tivi. Giờ thì tôi có thể khẳng định, cô gái trong tivi chính là cô ta, ngoài cô ta ra, liệu có thể là ai được nữa chứ?

“Cô tìm tôi có việc gì? Tôi nhớ là hình như chúng ta không quen biết nhau, A Thụ hỏi tôi có phải là tranh giành người yêu của cô. Thật là nực cười, nếu như vậy, tôi nghĩ, có thể là cô đã nhầm rồi!” Ngữ khí của cô ta rất cứng nhắt, hơn nữa, còn mang theo thái độ áp bức, khiến người nghe có cảm giác như người bề trên nói với kẻ dưới vậy.

“Cô đã từng đi đến ngôi nhà ma bao giờ chưa?” Tôi không muốn vòng vo với cô ta, tôi nhìn thẳng vào cô ta, đang suy tính xem làm cách nào mới có thể xem được vết sẹo trên trán cô ta.

“Ngôi nhà ma? Ngôi nhà ma nào? Chưa từng nghe nói”.

“Thật vậy sao?” Tôi cười, dựa lưng vào ghế, cô gái này xem ra khá xảo quyệt. Tôi chuyển đề tài, “Cô rất xinh, nếu như không để mái tóc dày, chắc chắn sẽ xinh hơn, khuôn mặt cô không phù hợp để mái bờm”.

Cô ta không nói gì, nét mặt thể hiện sự nghi ngờ, nhưng vẫn bất giác giơ tay lên hất hất tóc mái. Tôi lập tức mở to mắt nhìn, nhưng đáng tiếc, cô ta lại thả tay xuống luôn, tôi không kịp nhìn thấy gì cả.

Một lát sau, nhân viên đem đồ ăn chúng tôi gọi tới. Cô ta cầm dao dĩa, cắt một miếng thịt bò, đưa vào miệng, lầm bầm: “Vẫn chín quá!”

Tôi nuốt đánh ực nước bọt, tôi rõ ràng nhìn thấy miếng thịt bò đó vẫn còn có màu đỏ của máu, thật không ngờ cô ta vẫn còn chê quá chín, thế thì thả đưa cho cô ta miếng thịt sống cho xong. Nhìn thấy cô ta ăn từng miếng thịt nửa sống nửa chín đó, tôi không còn muốn ăn gì nữa cả, uống một ngụm trà, cố gắng kìm chế nỗi khó chịu trong dạ dày, hỏi cô ta: “Có phải là cô rất thích rắn không?”

Cô ta lập tức dừng lại, bộ dạng kinh ngạc như thể sắp phun miếng thịt bò trong miệng cô ta ra ngoài vậy. Cô ta kinh hãi nhìn tôi: “Tôi sợ nhất là rắn đấy, sao cô lại nghĩ tôi thích nó?”

Phản ứng thái quá của cô ta khiến tôi cảm thấy nực cười, rõ ràng là chưa đánh đã khai, cô ta càng tỏ vẻ như vậy, thì càng bại lộ sự giả tạo đóng kịch của cô ta. Thế nên, tôi cười nói với cô ta: “Tôi đã từng đi đến một ngôi nhà ma, tôi nhìn thấy trong tivi ở ngôi nhà ma đó cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn, một cô gái vừa chơi đùa với rắn, vừa… giết người. Cô gái đó trong rất giống cô đấy”.

Nghe xong, cô ta đột nhiên bật cười: “Cô thật biết cách kể chuyện cười”.

Tôi cũng cười theo cô ta: “Đúng vậy, nhưng, nếu như tôi nói chuyện này với cảnh sát, có thể họ sẽ không cho rằng đây chỉ là một câu chuyện cười”.

Cô ta liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, thực sự cần phải nói cho cảnh sát biết, giết người là việc phạm pháp đấy”. Sau đó, cô ta lại ngơ ngác nhìn tôi, “Nhưng, cô nói với tôi những việc này để làm gì chứ? Tôi có phải là cảnh sát đâu, tôi không giúp được cô đâu”.

Tôi căm phẫn đến độ nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn cho cô ta một cái bạt tai.

“Cô sao vậy? Tôi thực sự không thể giúp được cô, nếu không có việc gì, tôi đi trước đây, tôi còn phải về trông cửa hàng cho mẹ tôi nữa”. Nói xong, cô ta đứng dậy, chuẩn bị bước đi.

“Cổ Tiểu Yên,” tôi gọi cô ta lại, “Rốt cuộc cô là ai?”

“Câu này cô hỏi có vẻ không được bình thường, chẳng phải cô đã gọi tên tôi rồi đó sao?”

“Tôi hỏi câu này rất bình thường đấy, bởi vì, tôi biết cô vốn không phải là Cổ Tiểu Yên!”

“Vậy sao?” Cô ta vẫn cười rạng rỡ với tôi, như vậy, có vẻ như tôi là một kẻ đang cố tình gây chuyện.

“Vậy cô nói xem, tôi là ai?”

“Nếu tôi biết, hôm nay tôi đã không phải hẹn cô tới đây”.

Cô ta lườm tôi một cái, cố ý đóng giả bộ dạng ngất xỉu, giơ tay lên sờ vào trán. Hành động đó của cô ta giúp tôi có thể nhìn thấy rõ, trên trán cô ta đúng là có một vết sẹo!

Vậy thì cũng chính là, cơ thể này chính là của tôi.

Trong lúc tôi đang ngẩn người, cô ta nhìn tôi với ánh mắt đồng tình, nói vẻ đáng tiếc: “Tôi nghe A Thụ nói cô xảy ra chút sự cố, bị mất trí nhớ, thật không ngờ, thần kinh của cô… cũng có vấn đề. Cô nên đi gặp bác sĩ, có thể sẽ khá hơn đấy”.

Lời nói châm chọc của cô ta khiến tôi vô cùng phẫn nộ, tôi cố gắng kìm nén, lạnh lùng nói: “Cô biết, tôi vốn không hề mất trí nhớ, hơn nữa, người thần kinh có vấn đề không phải là tôi. Nếu như cô thực sự là Cổ Tiểu Yên, cô có thể nói cho tôi it, ngày sinh nhật của bà nội cô được hay không? Cô có thể nói ra ông nội cô mất vào năm nào không? Cô có thể nói ra ông nội cô mất như thế nào không?”

“Cô đúng là người rỗi hơi rảnh chuyện!” Cô ta lắc lắc đầu, quay người định bước đi.

“Không trả lời được có phải vậy không? Tôi không muốn làm khó dễ cô, tôi chỉ muốn biết chân tướng sự việc, cô không sợ tôi nói tất cả những sự việc này cho cảnh sát biết sao? Tôi không tin trên thế giới này lại có người hiểu hết được tất cả mọi việc về Cổ Tiểu Yên bằng tôi”.

Lời nói của tôi đã quá rõ ràng. Cô ta ngừng lại, nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt rất tệ, giống như bị người khác ngầm xem xét được bí mật trong nội tâm của cô ta vậy. Nhưng cô ta nhanh chóng thể hiện bộ dạng tỉnh bơ, cúi người xuống, đặt bàn tay lên mặt bàn, khẽ nói: “Cô cho rằng, cảnh sát sẽ tin sao? Cô nói tôi vừa chơi đùa với rắn vừa giết người, vậy chứng cứ đâu? Đừng có quấy rầy đeo bám nữa, chân tướng sự thật, khi cần được hé mở, thì tự nhiên sẽ hé mở thôi, nếu không, người khác sẽ cho là cô bị thần kinh đấy, bây giờ, chẳng phát rất tốt sao? Cô có một ông bố giàu có, cô muốn gì có nấy mà”.

“Tôi không cần như vậy!” Tôi buột miệng nói, mồ hôi lạnh cũng toát ra, cô ta quả nhiên biết chân tướng sự việc “Lôi Hiểu đâu?”

Cô ta gí sát mặt lại, suýt chút nữa đã chạm vào mũi tôi: “Cô chẳng phải là Lôi Hiểu sao? Là người thừa kế tài sản của nhà phú ông giàu có!”

Tôi ngẩn người ngồi xuống, hoàn toàn không kịp định thần lại được, thần người nhìn cô ta ngạo nghễ rời khỏi quán café như một con rối gỗ.

Chân tướng sự việc rốt cuộc là gì đây?

*****

Mười phút sau, tôi gọi điện cho La Thiên, bởi vì, qua lời nói của cô ta, tôi cảm thấy âm mưu này có liên quan đến Lôi Cận Nam, rất có khả năng có người muốn cướp đoạt tài sản của ông, không chừng, âm mưu này đều có liên quan đến dì Phấn, vú Ngũ. Mặc dù, tôi không biết tại sao tôi lại bị cuốn vào đây, càng không rõ tại sao tôi lại biến thành Lôi Hiểu, nhưng tôi dám khẳng định, Lôi Hiểu thực sự đã bị hại. Cho nên, tôi chỉ có thể tìm La Thiên, tôi không biết liệu tôi có thể tin tưởng ai được, La Thiên là cảnh sát, hy vọng anh có thể giúp tôi tìm ra chân tướng sự thật, không thể để cho họ đạt được âm mưu.

Khi điện thoại vừa được kết nối, La Thiên nói đang rất bận, lát nữa gọi lại cho tôi sau, cũng không đợi tôi nói xong đã tắt máy.

Tôi thất thần nhìn đoàn người qua lại đông đúc bên ngoài qua cửa kính chạm mặt đất, cảm giác như mình đang bị cái động đen vô hình đó hút chặt lấy, càng lúc càng sâu. Tôi liên tục hỏi mình: Chân tướng sự việc rốt cuộc là gì? Bên tai vang lên câu nói của “Cổ Tiểu Yên”: “Cô cho rằng, cảnh sát sẽ tin sao? Cô nói tôi vừa chơi đùa với rắn vừa giết người, vậy chứng cứ đâu? Đùng có quấy rầy đeo bám nữa, chân tướng sự thật, khi cần được hé mở, thì tự nhiên sẽ hé mở thôi, nếu không người khác sẽ cho là cô bị thần kinh đấy, bây giờ, chẳng phải rất tốt sao? Cô có một ông bố giàu có, cô muốn gì có ấy mà”.

Cô ta nói không sai chút nào, liệu La Thiên có tin tất cả những chuyện này không? Tôi vốn không hề biết âm mưu này là gì, tôi phải nói với La Thiên thế nào để anh tin tôi mới là Cổ Tiểu Yên thực sự, còn cô ta mới là kẻ mạo danh? Nếu La Thiên hỏi tôi tại sao lại biến thành Lôi Hiểu, tôi phải giải thích thế nào đây? Kể cho anh nghe tất cả những việc xảy ra trước khi đến ngôi nhà ma sao? Nhưng những sự việc đó khiến người bình thường không thể tưởng tượng nổi, nếu La Thiên tin trên đời này có ma quỷ thì con được, nếu không tin thì sao, chỉ sợ anh thực sự coi tôi là bệnh nhân tâm thần!

Tôi thở dài não nề, qua lời nói vừa rồi của “Cổ Tiểu Yên”, rõ ràng cô ta đã thừa nhận cô gái chơi đùa với rắn và giết người chính là cô ta. Cô ta đã dám thừa nhận, chứng tỏ cô ta không phải lo nghĩ gì cả, bởi vì cô ta biết, tôi vốn không có bất cứ thứ gì gọi là chứng cứ cả. Hơn nữa, trong lời nói của cô ta còn mang theo sắc thái uy hiếp, bảo tôi tiếp tục làm con gái của Lôi Cận Nam, đừng có quấy rầy đeo bám nữa, nhưng dì Phấn và vú Ngũ đang chuẩn bị ra tay với tôi, nếu như có người kề dao vào cổ bạn, liệu bạn có thể cứ thế mà nhắm mắt để mặc cho họ cứa không? Đương nhiên là không thể được rồi, cho dù chỉ có một chút cơ hội mong manh, cũng cần phải dốc sức phản kháng, cho dù là liều mạng như con cá đâm rách lưới, cũng còn hơn là chết một cách không rõ ràng.

Tôi nhắm mắt lại, xoa xoa thái dương, tôi cần phải liều mình với bọn họ như thế nào đây? Dì Phấn, vú Ngũ và “Cổ Tiểu Yên” đó rốt cuộc có phải cùng một bọn hay không? Kẻ đứng sau thao túng tất cả mọi việc này rốt cuộc là người hay là ma? Nếu như tất cả những việc này không phải là do ma quỷ gây ra, vậy thì sao họ có thể khiến tôi nhập vào thân xác của Lôi Hiểu được chứ? Rồi lại làm cách nào để cho cô gái đó biến thành tôi được đây? Tôi vẫn chưa từng nghe thấy y học hiện nay có thể làm được việc khiến người khác nhập hồn vào thân xác người khác. Nếu có thì cũng chỉ là nhân bản vô tính, tôi và Cổ Tiểu Yên hiện nay đều là nhân bản vô tính, con người thực của tôi là Lôi Hiểu và thực ra đã chết từ lâu rồi, bọn họ đã nhét suy nghĩ và ký ức của tôi vào thân xác được nhân bản vô tính của Lôi Hiểu… Nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy không thỏa đáng, đây có phải là đang đóng phim khoa học viễn tưởng đâu.

Nếu như phủ định thuyết nhân bản vô tính, vậy thì tất cả mọi việc vẫn liên quan đến ngôi nhà ma. Kẻ đứng đằng sau thao túng rất có thể chính là người phụ nữ đã treo cổ tự tử trong ngôi nhà ma. Có thể, Cổ Tiểu Yên hiện nay chính là cô ta nhập vào, nhưng tại sao cô ta lại nhập vào thân xác tôi, rồi lại để tôi nhập vào thân xác Lôi Hiểu? Nếu như cô ta có oán thù với Lôi Cận Nam, sao cô ta lại không nhập luôn vào Lôi Hiểu cho xong? Lẽ nào cô ta có oán thù gì với bố mẹ tôi?

Ôi! Lộn xộn quá đi, thành một mớ bòng bong, nếu muốn giải được, có lẽ chỉ có thể quay lại ngôi nhà ma một chuyến.

Tôi tự hỏi mình, còn dám quay lại không? Đáp án là không dám. Tôi thực sự không dám.

“Tôi… tôi không quen cô ấy, nhưng tôi có việc rất quan trọng muốn nhờ cô ấy, anh có thể giúp tôi hẹn cô ấy được không? Hay là… tôi đưa tiền cho anh, anh muốn bao nhiêu?”

“Ha! Đùa thôi, cô cho rằng tôi là loại người đó thật à?”

“Vậy… anh có thể giúp tôi hẹn cô ấy được không?”

Anh ta nhún vai, tỏ vẻ không vấn đề, sau đó, chúng tôi trao đổi số điện thoại, anh ta nói sáng mai sẽ liên lạc với tôi, anh ta sẽ cố hết sức giúp tôi hẹn Cổ Tiểu Yên, còn về việc Cổ Tiểu Yên có đến hay không, thì anh ta không quyết định được. Sau khi đã uống nốt ngụm bia cuối cùng trong chai, anh ta đứng dậy cáo từ, nói chưa hết giờ làm, phải tiếp tục biểu diễn. Lúc chuẩn bị bước đi, đột nhiên anh ta chăm chú nhìn tôi, trong mắt thoáng lướt qua thứ gì đó khó mà nắm bắt được, nói một câu: “Thực ra, cô rất giống với con Nhím đó”.

Tôi thoáng ngẩn người, rồi lập tức cười đau khổ, có thể không giống được sao? Bởi vì tôi vốn là con Nhím đó mà!

Advertisements

3 thoughts on “[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 17

  1. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Love you – kill you

  3. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s