[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 16

CHƯƠNG 16 – Vụ mất tích thần bí [part 1]

Từ sàn nhảy bước ra ngoài, đã sắp 12h, trời lại đang mưa, thật là đáng ghét, làm cho đường phố ướt lép nhép, khiến cho tâm trạng con người cũng trở nên nặng nề hơn. Tôi đứng ở hiên sàn nhảy, đơn độc nhìn ánh đèn sáng trưng giữa cơn mưa đêm, những sắc màu rực rỡ giống như đoàn tàu u buồn, lao sầm sập trên đường. Chỗ đứt gãy trong cơn mơ kết nối với nơi khuyết thiếu của hiện thực tất cả mọi điều này giống như cơn ác mộng u tối dài vô tận, không thể nào vùng thoát ra được. Tôi biết, tôi mới đang đứng ở điểm khởi đầu của cơn ác mộng, không hề có sự lựa chọn nào, mà chỉ có thể lê bước tới điểm cuối cùng bằng việc trải qua sự đau đớn giằng xé như con nhộng xé kén. Có thể chân tướng ngay ở trong đó, tôi không biết là gì, nhưng tôi dám khẳng định, đằng sau đó là một âm mưu mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi.

Lúc tôi đang thất thần, một chiếc xe màu đen dừng lại ngay cạnh tôi, Mễ Dương kéo cửa kính xe xuống, nét mặt dịu dàng, anh ta nói: “Trời mưa, anh sợ em không bắt được taxi, đi thôi, anh chở em về nhà”.

Tôi thực sự không thích Mễ Dương, thậm chí hơi ghét anh ta, anh ta càng đối xử tốt với tôi, tôi lại càng ghét anh ta. Ngay cả chính bản thân tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao tôi lại tẩy chay anh ta đến thế, thế nhưng, tôi lại không thể nổi nóng với anh ta, anh ta quá dịu dàng, dịu dàng đến độ khiến ta không thể nào từ chối được. Tôi cắn môi, lặng im ngồi vào xe, khi xe rời khỏi sàn nhảy, tôi đột nhiên nhớ đến ánh mắt của Ngô Tử Thụ lúc chuẩn bị bước đi, trong cái tia nhìn khó mà nắm bắt được đó, rốt cuộc là gì?

“Hiểu Hiểu, anh cảm nhận thấy em đã thay đổi rất nhiều”.

“Vậy sao?” Tôi không phải là Lôi Hiểu, đương nhiên không thể giống Lôi Hiểu rồi. Tôi dựa người vào ghế, nhìn những giọt mưa bay xéo theo làn gió thổi bên ngoài cửa kính. Cả thành phố lúc nửa đêm trông mờ ảo đến tê tái, giống như tâm trạng tôi lúc này vậy.

“Ừ, em trở nên không thích trò chuyện, rất trầm mặc, hình như có rất nhiều tâm sự”.

“Trước đây em rất thích gây chuyện sao?” Tôi bất mãn liếc nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng đến độ khiến tôi cũng phải sợ hãi.

“Cũng không phải, trước đây em rất sôi nổi, rất đáng yêu…”

“Ý anh muốn nói, bây giờ em rất khô cứng, rất đáng ghét?” Tôi ngắt lời anh ta, cố tình gây sự với anh ta.

“Không đâu, đột nhiên là không phải vậy”. Anh ta vội vàng giải thích, có vẻ hơi luống cuống: “Em biết anh không có ý như vậy, ý anh là… Sao em có thể đáng ghét được chứ? Bất luận em trở nên như thế nào, trong lòng anh, em vẫn không hề thay đổi, Hiểu Hiểu, có thể em có chút hiểu nhầm anh, anh biết em rất khó có thể chấp nhận sự thực bị mất trí. Em hãy nghe anh nói, mất trí không hề đáng sợ, nó không phải là một căn bệnh nghiêm trọng, chỉ là hồi hải mã(5) của đại não bị tổn thương, chắc chắn anh sẽ giúp em bình phục trở lại. Em hãy nhớ, Hiểu Hiểu, cho dù có xảy ra chuyện gì, anh mãi mãi ở bên em”.

Anh ta đúng thật là một người đàn ông vô vị nhất trên đời! Nếu như anh ta có thể gây sự với tôi, thậm chí cãi nhau với tôi, có lẽ tôi còn không đến nỗi thấy phản cảm với anh ta như vậy, nhưng anh ta lại cố biểu hiện một cách hoàn mỹ, không hề có chút khiếm khuyết nào. Tôi hàm hồ thưa một tiếng, quay hẳn đầu nhìn ra ngoài cửa xe, chẳng buồn liếc nhìn anh ta lấy một cái.

Trầm mặc hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp va vào cửa sổ xe, cảm thấy bầu không khí quá nặng nề, Mễ Dương khẽ hắng giọng, nói: “Em đi tìm Ngô Tử Thụ…”

Lời anh ta vừa nói ra, tôi liền nổi giận: “Anh theo dõi tôi sao?”

“Không phải, anh lo cho em đi một mình đến nơi như vậy sẽ không an toàn…”

Chưa đợi anh ta nói xong, tôi đã rít lên cắt ngang lời anh ta: “Dừng xe!”

“Sao vậy? Hiểu Hiểu? Em đừng tức giận, anh không theo dõi em”.

“Tôi bảo anh dừng xe!”

Xe còn chưa dừng hẳn lại, tôi đã mở cửa lao xuống, thật không ngờ, anh chàng trói gà không chặt này dám theo dõi tôi!

Tôi ôm chặt hai cánh tay, vừa khóc vừa chửi anh ta, vừa bước nhanh về phía trước, nước mưa đập vào mặt khiến tôi không mở nổi mắt. Anh ta cũng xuống xe, vừa chạy theo vừa giải thích cho tôi: “Em đừng như vậy, anh thực sự không theo dõi em, em hãy lên xe đã, được không? Em vừa mới ra viện, ngấm mưa sẽ ốm đấy!”

Anh ta giơ tay ra, muốn kéo tôi, bị tôi hất mạnh ra: “Anh đừng có lẽo đẽo theo tôi nữa được không? Côi như tôi cầu xin anh đấy!”

“Hiểu Hiểu, có phải em đã gặp chuyện gì không vui? Em hãy nói cho anh biết, anh có thể giúp em mà, em hãy lên xe trước được không? Chúng ta lên xe rồi nói chuyện”.

Tôi dừng lại, nhìn anh ta với vẻ thương cảm, tôi rất muốn đối xử với anh ta tốt một chút, nhưng tôi không làm nổi. Tôi hít thở thật sâu, nói: “Mễ Dương, em không gặp chuyện gì không vui cả, em cũng không cần anh giúp gì cả, em muốn được yên tĩnh một mình. Bây giờ, em không muốn nhìn thấy anh, nếu anh thực sự muốn giúp em, vậy thì anh cứ mặc kệ em, đừng đi theo em nữa, ok?”

Nếu như Mễ Dương không phải là một con lừa, anh ta chắc chắn có thể nhận ra hàm ý trong lời nói của tôi, cũng chắc chắn biết điều mà lái xe đi.

Thế nhưng, tôi đã gặp phải một con lừa cứng đầu cứng cổ!

Sau khi nghe tôi nói xong, anh ta ngẫm nghĩ giây lát, rồi lại lộ ra nét mặt bị tổn thương, khẽ nói: “Tại sao em lại không muốn nhìn thấy anh chứ? Anh làm em tức giận à? Anh đảm bảo sau này sẽ không xảy ra những chuyện tương tự nữa”.

Nói xong, anh ta giơ tay phải lên thề, nét mặt thành khẩn như đang đối diện với thượng đế vậy.

Tôi cảm thấy mình như sắp phát điên, rõ ràng là không thể trò chuyện với loại người như anh ta. Đúng lúc có một chiếc taxi đến, tôi chặn lại, vội vàng chui vào trong xe, coi như đã thoát được khỏi anh ta.

Taxi đã đi rất xa, tôi thấy anh ta vẫn ngẩn người đứng giữa cơn mưa, giống như một pho tượng đá vậy.

*****

Khi trở về nhà, đã hơn 1h sáng, dì Phấn vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, vừa nhìn thấy tôi đã kêu lên kinh ngạc: “Hiểu Hiểu? Sao cháu lại ướt như chuột lột thế kia? Chẳng phải cháu đi cùng với bác sĩ Mễ sao? Cậu ấy không đưa cháu về sao?”

Tôi không muốn nhắc đến cái anh chàng thư sinh đó, nói một câu “Cháu đi tắm”, rồi lên gác.

Vú Ngũ cũng chạy ra: “Cô chủ, tôi nấu cho cô bát canh gừng giải cảm nhé, không khéo lại ốm đấy”.

“Không cần đâu ạ, cháu không sao”. Nhìn thấy tôi bước vào phòng, vú Ngũ cũng bước vội theo, muốn chuẩn bị vặn nước nóng và đồ ngủ cho tôi. Tôi ôm lấy vai bà, cười nói: “Cháu tự làm được rồi, vú Ngũ, muộn quá rồi”. Nhà họ Lôi chỉ có mỗi mình bà là người giúp việc, việc gì cũng đến tay bà, tôi thực sự không nỡ để bà hầu hạ cả cái việc tắm gội nhỏ nhặt này, huống hồ, bà đã nhiều tuổi như vậy.

Vú Ngũ vẫn định lấy đồ ngủ trong tủ quần áo, tôi đành phải đẩy bà ra khỏi cửa, bảo bà nghỉ ngơi. Ra đến cửa, vú Ngũ quay đầu lại: “Cô chủ, tôi…”. Bà định nói gì nhưng lại im bặt.

“Cháu tự làm được mà, cháu đã lớn bằng ngần này, chẳng phải vậy sao? Vú đi ngủ đi, vú Ngũ!”

Nhưng bà vẫn đứng cạnh cửa, dường như có điều gì đó muốn nói với tôi.

“Vú Ngũ, sao vậy ạ?”

Bà há miệng, nhưng lại không nói được gì, sau đó bà nhìn tôi một cái, quay người bước ra khỏi phòng, ánh mắt vô cùng phức tạp, ẩn chứa bao điều tôi không thể nào hiểu nổi, như thể áy náy, lại như thể ẩn chứa loại ám thị nào đó.

Liên tưởng đến ánh mắt tối nay của Ngô Tử Thụ, tôi bỗng thở dài, sao mấy người này đều giống như đang có bí mật nào đó muốn nói với tôi vậy nhỉ? Nhưng lại không nói thẳng ra, mà đã không nói, thì cũng đừng có ám thị gì cả, cứ tỏ ra vẻ thần bí, ghét nhất là kiểu câu đố kịch câm này.

Sau khi tắm xong, tôi nhận được một tin nhắn, của Mễ Dương gửi: Hiểu Hiểu, em đừng giận anh nữa, có được không em? Chỉ cần em không giận, muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, phạt anh đứng một đêm dưới mưa nhé?

Hừ! Anh ta thật không phải là vô vị ở mức thường nữa, tưởng là đang đóng phim thần tượng dành cho teen à? Đứng dưới mưa suốt một đêm!

Tôi đang suy nghĩ xem có nên gửi lại tin nhắn cho anh ta hay không, thì thấy dì Phấn bước vào, lại bảo tôi sang ngủ cùng bà, nói tôi sợ nghe tiếng sấm. Tôi chẳng muốn chút nào đâu, bởi tối qua rõ ràng tôi ngủ cùng bà, nhưng bà lại nói không phải, làm cho chính tôi cũng không biết rốt cuộc là do tôi nằm mơ hay thực sự đã ngủ cùng với bà nữa. Mặc dù trong lòng tôi không muốn, nhưng tôi vẫn đi cùng với bà, bà giống như Mễ Dương vậy, tốt đến độ khiến cho người ta không thể từ chối được, hơn nữa, bà là bề trên, tôi có thể mặc kệ Mễ Dương, nhưng lại không thể nói “không” với bà.

“Cháu cãi nhau với bác sĩ Mễ à?”

“Dạ… không ạ”. Tôi nằm xuống cạnh bà, cảm thấy rất không thoải mái.

“Bác sĩ Mễ là cậu thanh niên được lắm đấy, điển trai, lại đàng hoàng, bố cháu rất quý cậu ấy, điều quan trọng nhất là cậu ấy đối xử rất tốt với cháu, lúc nào cũng nhường nhịn cháu”. Ngừng một lát, bà lại nói: “Người phụ nữ, cả đời mong muốn điều gì chứ? Chẳng phải chỉ mong tìm được một người thành tâm thành ý đối xử tốt với mình sao? Nếu không, núi vàng núi bạc có bảy ra trước mặt, cũng có tác dụng gì chứ?”

Giọng nói của bà có vẻ hơi thương cảm. Mặc dù tôi mới sống trong nhà họ Lôi có hai ngày, nhưng tôi cảm thấy, tôi có thể hiểu được bà trên một số phương diện. Lôi Cận Nam là nhân vật lớn, có sức ảnh hưởng trong thành phố S này, có quá nhiều buổi tiếp khách, thường đi qua đêm không về. Nghe nói, dạo này ông đang bận lên kế hoạch đấu thầu một khu đất, thậm chí còn không về nhà ăn cơm, thỉnh thoảng gọi điện thoại, cũng chỉ gọi tôi nghe máy, bảo tôi đến công ty xem ông làm ăn kinh doanh như thế nào. Tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua, mặc dù tôi biết Lôi Hiểu là người thừa kế duy nhất của ông, nhưng tôi vốn mù tịt về việc kinh doanh, cũng không có hứng thú. Hơn nữa, tôi đóng vai Lôi Hiểu cũng thấy không thoải mái chút nào, chỉ sợ một ngày nào đó, Lôi Hiểu thực sự đột ngột quay về. Tôi nghĩ, tôi đã hiểu được phần nào về con người của dì Phấn là từ sự cô độc lẻ bóng của bà. Bà rất ít ra ngoài, ngoài ăn cơm thì xem tivi, dù Lôi Cận Nam có về nhà, họ cũng hiếm khi trò chuyện. Cho nên, tôi hoàn toàn có thể hiểu được câu nói “Nếu không, núi vàng núi bạc có bày ra trước mặt, cũng có tác dụng gì chứ?” của dì Phấn đã tích tụ bao nỗi đau khổ chua xót trong lòng bà. Cuộc sống lạnh lẽo, khô khan giống như cái máy thế này, ngày lại ngày, năm lại năm, ai chịu đựng được chứ! Có câu nói, bước vào gia đình giàu sang, giống như bước vào biển sâu, thật không sai chút nào!

“Dì Phấn, dì biết do đâu mà có con bướm trên cánh tay cháu không ạ?” Tôi vốn định chuyển đề tài, sợ rằng nếu nói tiếp lời bà, sẽ làm cho bà đau lòng thêm. Ai ngờ, tôi vừa nói dứt lời, toàn thân bà run rẩy, giọng nói cũng trở nên giá lạnh: “Tôi không biết!” Giây lát sau, bà lại cười khan mấy tiếng, dường như nhận ra được thái độ hơi thái quá của mình, đắp chăn cho tôi, “Ngủ đi, Hiểu Hiểu, muộn lắm rồi”. Sau đó, bà nghiêng người tắt đèn, chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng thở đều đều khe khẽ của bà, không biết bà ngủ thật hay giả vờ ngủ.

Nghĩ đến phản ứng vừa rồi của dì Phấn, trong lòng tôi vô cùng băn khoăn, tại sao tôi vừa nhắc đến hình con bướm trên cánh tay, bà lại phản ứng dữ dội như vậy? Hình con bướm này rốt cuộc đã từng gây ra cho bà ký ức đáng sợ gì nhỉ?

Mưa càng lúc càng to, đập lộp độp vài cửa sổ kính, không biết tại sao, trong đầu tôi lại cứ luôn lởn vởn tin nhắn quỷ quái đó của Mễ Dương, bóng hình đơn độc của anh ta giữa con mưa rào càng lúc càng rõ nét. Anh ta là một con lừa, chắc không phải đứng dưới mưa suốt cả một đêm thật đấy chứ? Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi quyết định gửi tin nhắn trả lời anh ta: Em không giận anh, chỉ là tối nay tâm trạng em không vui, xin lỗi, anh về nhà ngủ đi!

Anh ta nhắn lại luôn: Chỉ cần em không giận anh là được, anh đi ngủ ngay đây, nhớ em!

Tôi cười một cách bất lực, để di động bên cạnh gối, nhắm mắt lại. Cơn ác mộng vẫn đến đúng hẹn, trong mơ, tôi lại lần nữa bị rơi xuống cái động đen sì đó, nhưng lần này không giống với những lần khác, đằng sau tôi còn có thêm một người nữa, tôi không nhìn thấy đó là nam hay nữ, chỉ có thể nghe thấy hơi thở dốc nặng nề của anh ta (cô ta). Từ đầu đến cuồi, người đó luôn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Tôi bắt đầu bước nhanh gần như chạy, ngay lập tức bị vấp ngã. Lúc tôi rứt đứt cánh tay cô ta, giấc mơ lại có sự thay đổi, cô ta lạnh lùng nói: “Cô chỉ lấy mỗi cánh tay tôi thôi à, lẽ ra cô nên moi cả trái tim tôi ra, cô có biết không?”

“Cô là Lôi Hiểu?” Tôi buột miệng thốt lên.

“Tôi là…” Cô ta vừa mới mở miệng, chỉ nghe thấy một tiếng súng “đoàng”, lời nói phía sau của cô ta bèn đột ngột dừng lại. Tiếp đến, tôi nghe thấy giọng nói của La Thiên: “Cô không sao chứ?”

Thì ra, người đi sau tôi chính là anh! Tôi nói vẻ không vui: “Sao anh lại bắn chứ? Nếu không, tôi đã biết cô ta là ai rồi”.

“Cô ta muốn hại cô, cô không nhận ra điều đó sao?”

Tôi mặc kệ anh ta, quay người bước về phía trước, lần này không hề rơi xuống giống như trước đây, mà lại đi được ra khỏi động cũ. Trong vùng đất hoang vắng, chờ đợi tôi vẫn là người phụ nữ mặc váy trắng đó. Lần này, cô ta không nói, chỉ chằm chằm nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm như giếng khơi. Tôi không nhịn nổi, lên tiếng hỏi cô ta: “Cô có biết người con gái trong động tối có phải là Lôi Hiểu hay không?”

Cô ta không trả lời.

“Cô đứng ở đây làm gì? Có phải đang đợi tôi?”

Cô ta không nói.

“Sao cô không nói gì thế? Cô có biết vì sao tôi lại biến thành Lôi Hiểu không?”

Thật bất ngờ, cô ta gật đầu, nói: “Biết, cô lại đây, tôi nói cho cô biết”.

Tôi vội vàng bước về phía cô ta, cô ta định mở miệng, chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh của La Thiên: “Cẩn thận!”

“Đoàng” một tiếng, cô gái mặc váy trắng bị trúng đạn, ngã xuống. Tôi quay phắt người lại, hét lên với La Thiên: “Sao anh lại nổ súng chứ? Anh không biết rằng cô ta đang định nói cho tôi biết sự thực sao? Anh làm cảnh sát kiểu gì vậy? Hai lần đều làm hỏng việc của tôi!”

Anh ta chớp chớp mắt, lại nói câu nói tương tự: “Cô ta muốn hại cô, cô không nhận ra điều đó sao?”

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn kinh thiên động địa khiến tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Tôi ngồi dậy, nhìn xung quanh, vừa rồi là tiếng gì vậy nhỉ? Tôi chắc chắn đó không phải là nằm mơ, cũng không phải là ảo giác. Tôi khẽ lay dì Phấn: “Dì Phấn, dì Phấn?”

Trông bà có vẻ đang ngủ rất say, không có phản ứng gì cả.

Tôi sờ điện thoại di động ở bên cạnh gối, nhìn giờ, 2h57. Điều hòa trong phòng bật rất lạnh, toàn thân tôi lạnh toát. Tôi giơ tay ra bật đèn ở đầu giường, nhưng lại nghe thấy một tiếng ầm rất to khiến tôi suýt kêu thét lên. Không biết cửa phòng đã bị mở ra từ bao giờ, tiếng động phát ra vừa rồi là tiếng cánh cửa bị gió thổi đập mạnh vào tường. Gió ở đâu mà thổi mạnh như vậy được chứ? Tôi lại khẽ gọi dì Phấn, nhưng bà vẫn không hề có phản ứng.

Tôi cảm thấy càng lúc càng lạnh, nhu thể xung quanh đều là gió, thổi thẳng vào xương tủy của tôi. Hơn nữa, tôi còn cảm thấy, có một người đang đứng ở chỗ tôi không nhìn thấy, lạnh lùng nhìn tôi. Có lẽ, người đó là mẹ Lôi Hiểu, cũng có thể chính là Lôi Hiểu. Thứ cảm giác vô cớ này khiến tôi vô cùng sợ hãi. Tôi loạng choạng bước xuống giường, đi đến cửa, bên ngoài chẳng có gì cả, hành lang tĩnh mịch vắng vẻ, tĩnh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng nhịp đập trái tim mình.

Tôi vội vàng rụt đầu lại vào trong phòng, đang định đóng cửa, bất ngờ nghe thấy một tiếng động lớn từ tầng 1 vọng lên. Tôi quay phắt lại nhìn dì Phấn, nhưng bà vẫn nằm im trên giường, không hề nhúc nhích. Tôi chợt cảm thấy hơi hoảng sợ, tiếng động lớn như vậy, mà bà lại không nghe thấy sao? Còn cả vú Ngũ… toàn thân tôi bỗng co rúm lại, âm thanh đó có lẽ được truyền ra từ phòng vú Ngũ!

Tôi cố gắng trấn tĩnh, lấy hết dũng khí bước ra bên ngoài, liếm liếm đôi môi khô cong: “Vú Ngũ, vú Ngũ!”

Đáp trả lại tôi vẫn là khoảng câm lặng đến rợn người, tất cả mọi thứ dường như đều đã chết, tôi như thể đang đúng trong một cỗ quan tài khổng lồ.

Tôi xuống tầng dưới, dừng lại trước cửa phòng vú Ngũ, qua khe cửa, tôi vẫn thấp thoáng nhìn thấy trong phòng có ánh sáng, lúc mờ lúc tỏ, giống như là đang thắp nến.

Kỳ lạ, muộn thế này rồi, vú Ngũ thắp nến làm gì chứ? Nếu bà còn chưa ngủ, vậy thì vừa nãy tôi gọi bà, sao bà lại không có phản ứng gì? Tôi vừa bồn chồn vừa gõ cửa phòng: “Vú Ngũ, vú đã ngủ chưa?”

Bên trong vẫn không hề có phản ứng, tôi không kìm được, vội xoay nắm cửa, cửa mở ra. Cùng lúc đó, đôi mắt tôi bỗng trợn trừng, lao chạy lên lầu giống như một kẻ điên, gào thét giữa nỗi sợ hãi tột cùng: “Dì Phấn! Dì Phấn! Dì Phấn!”

Dì Phấn cuối cùng cũng giật mình tỉnh giấc, khuôn mặt hãy còn ngái ngủ, lao ra khỏi phòng: “Sao thế, Hiểu Hiểu? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi lao đến nắm chặt tay bà, nói lắp ba lắp bắp: “Vú Ngũ… vú Ngũ… treo cổ… vú Ngũ…”

“Vú Ngũ?” Dì Phấn chỉ ngẩn người trong giây lát, bèn đẩy tôi ra, chạy xuống tầng dưới, “Vú Ngũ, vú Ngũ!”

“Có việc gì vậy, bà chủ?”

Khi tôi nhìn thấy vú Ngũ đang đứng trước cửa phòng, tôi ngẩn cả người, ngồi bệt luôn xuống bậc thang cầu thang, toàn thân lạnh toát, mất hết tri giác.

*****

“Hiểu Hiểu!”

Mặc dù giọng nói của dì Phấn vẫn dịu dàng như mọi ngày, nhưng lại làm tôi giật nảy mình, tôi hoảng hốt nhìn bà, co rúm người lại ở góc tường, run bần bật.

“Đừng sợ, Hiểu Hiểu, đây là ảo giác thôi”. Dì Phấn ngồi ở bên giường, mỉm cười nói với tôi, nhưng tôi lại cảm thấy, nụ cười của bà thật đáng sợ, đằng sau chắc chắn có giấu một con dao sắc nhọn. Tôi không nhìn nhầm đâu, quyết không thể nào là ảo giác được, tôi đã nhìn thấy rất rõ vú Ngũ treo cổ ở trong phòng. Bên cạnh bà còn để một chiếc đèn lồng màu trắng, cũng giống như cái đêm bà đứng bên cạnh bể bơi vậy, bà cũng cầm chiếc đèn lồng màu trắng. Đây chắc chắn là một cái bẫy, chắc chắn là như vậy, nếu không, rõ ràng vú Ngũ đã treo cổ tự tử chết rồi, sao chỉ trong chớp mắt, lại có thể sống sờ sờ ngay trước mặt tôi được? Bà đã cố tình gây ra tiếng động ở tầng dưới để dụ dỗ tôi, để tôi bước từng bước vào trong cái bẫy này.

“Hiểu Hiểu”. Dì Phấn nắm lấy bàn tay tôi, tôi muốn rụt lại, nhưng lại không còn chút sức lực nào nữa, đành để mặc bà nắm chặt. Bà nói: “Cháu biết không, cháu như thế này khiến dì lo lắng lắm, cứ từ sự cố thứ nhất đến sự cố thứ hai, giờ lại thế này…”

“Sự cố thứ nhất?”

“Ừ, cháu không nhớ đúng không? Lần đó… cháu cũng là người duy nhất sống sót”.

Tim tôi giật thót lên: “Đó là sự cố gì vậy ạ?”

“Cũng là tai nạn giao thông”. Dì Phấn vỗ vỗn hẹ vào tay tôi, “Được rồi, cháu ngủ đi, sau này dì sẽ kể cho cháu nghe, sắc mặt cháu tệ quá, có cần gì gọi cho bố cháu bảo ông về nhà không?”

“Không cần đâu ạ”. Tôi lắc đầu, ngả người nằm nghiêng xuống giường. Vụ tai nạn giao thồng lần thứ nhất, Lôi Hiểu cũng là người may mắn sống sót, điều này có ý nghĩa gì nhỉ?

Tôi hỏi dì Phấn: “Vụ tai nạn lần đó, cháu cũng là người duy nhất sống sót sao ạ?”

“Không phải”. Do dự giây lát, bà mới nói tiếp: “Nhưng vụ tai nạn lần thứ hai, ba người chết đều là những người may mắn sống sót trong vụ tai nạn lần thứ nhất”.

Tôi nghe mà cảm thấy vô cùng mơ màng, điều này lại mang ý nghĩa gì đây?

“Cháu đã xem Tử thần đến rồi chưa?”

“Cháu chưa, là gì vậy ạ? Là phim điện ảnh hay truyện ạ?”

Dì Phấn cười, nằm xuống cạnh tôi, tiện tay tắt đèn: “Có thể là dì đã suy nghĩ nhiều quá rồi, không có gì đâu, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không xảy ra chuyện gì đâu”.

Trong đêm tối, giọng nói của dì Phấn nghe vô cùng nặng nề, như thể đang có tai họa nào đó sắp sửa giáng xuống vậy. “Tử thần đến rồi”? Có liên quan gì đến hai vụ tai nạn giao thông của Lôi Hiểu chứ? Xem ra, tôi phải tìm bộ phim đó xem như thế nào.

Advertisements

3 thoughts on “[Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định – Chương 16

  1. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Hắc Lão yêu nhân

  2. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Love you – kill you

  3. Pingback: [Mục lục] [Novel kinh dị] Kiếp nạn trời định | Vì một tình yêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s